Trang

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Ý chí và nghị lực của một Việt kiều dựng nghiệp trên đất Nhật

Ông Trần Ngọc Phúc, cha đẻ của chiếc máy trợ thở nổi tiếng, đã viết lên câu chuyện về ý chí và nghị lực của một Việt kiều dựng nghiệp trên đất Nhật.

Năm 2012, doanh nghiệp Metran của ông Trần Ngọc Phúc được lựa chọn là một trong 3 doanh nghiệp được đón tiếp Nhật Hoàng Akihito đến thăm. Đây là vinh dự rất lớn, bởi Nhật Hoàng chỉ viếng thăm duy nhất một lần trong năm một doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Nhật. Ông Trần Ngọc Phúc xúc động chia sẻ: "Được gặp Nhật Hoàng là ước mơ của người dân Nhật. Với tôi, được hướng dẫn ông tham quan nhà máy trong hơn một tiếng đồng hồ quả là vinh dự quá lớn. Có thể nói, đó là ngày đáng nhớ nhất trong lịch sử phát triển của Metran".

Ông Trần Ngọc Phúc là người con của cố đô Huế và có hơn 40 năm sống tại Nhật. Năm 1968, ông sang Nhật du học ở Đại học Tokai, ngành hóa công nghiệp. Tốt nghiệp năm 1974, ông làm việc cho một công ty nghiên cứu thiết bị y tế trong 10 năm, trước khi cùng người bạn thành lập công ty Metran tại thành phố Kawaguchi, tỉnh Saitama vào năm 1984. Sản phẩm đầu tiên công ty nghiên cứu được là chiếc máy hô hấp tần số cao Humming Bir và đã giành giải nhất tại cuộc thi máy hô hấp nhân tạo do Viện Y tế quốc gia Mỹ tổ chức. Một đứa trẻ sinh non, phổi thường chưa hoàn thiện vì chưa nở ra hết. Nếu áp dụng máy thở thông thường là bơm o-xy vào phổi, không khí không vào được các phế nang của phổi mà lại làm khí quản phình ra gây nguy hại đến tính mạng. Ông Phúc đã dùng 30 năm làm việc của mình để sáng tạo và hoàn thiện thiết bị giúp thở mới, gọi là máy thở rung cao tần HFO (High Frequency Oscillatory Ventilation). Nguyên tắc của máy không phải là bơm không khí vào mà là rung từ từ cho oxy thấm và tan vào buồng phổi yếu ớt của trẻ. Nếu dùng phương pháp bơm thở theo nhịp 15-20 lần/ phút thì máy thở HFO rung nhẹ 900 -1.500 lần/ phút.
Hiện đã có hơn 1.400 chiếc máy HFO được trang bị tại 90% bệnh viện, phòng chăm sóc trẻ sơ sinh trên toàn nước Nhật. Hơn 200 máy đã được xuất khẩu đến 12 quốc gia trên thế giới. Tại Việt Nam, chiếc máy tần số cao đầu tiên được Metran tặng cho Bệnh viện Nhi Hà Nội cách đây 6 năm. Đến nay, một số bệnh viện phụ sản cũng đã đặt mua. Theo thống kê của Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ, chỉ riêng trong năm 2011, nhờ chiếc máy trợ thở tần số cao của Metran, bệnh viện đã cứu sống được 120 bé sinh non nặng dưới 1kg.
Đại học Oxford (Anh), hiện cũng đang tiến hành thử nghiệm thiết bị của Metran cho 800 bệnh nhân mắc hội chứng suy giảm hô hấp cấp. Dự kiến sau hai năm theo dõi, Oxford sẽ công bố kết quả. Và nếu thành công, phương pháp sẽ được công nhận rộng rãi toàn cầu.
Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh
Hơn 200 máy đã được xuất khẩu đến 12 quốc gia trên thế giới.
Ông Phúc cho biết: "Tôi muốn dành năng lượng còn lại của đời mình cho niềm đam mê nghiên cứu. Và Metran chỉ tập trung cho nghiên cứu, còn về thương mại, một đối tác ở Nhật đảm nhận". Với ông, đã dấn thân vào làm khoa học, phải nghiên cứu cái gì mà người ta chưa làm. Chiếc máy trợ thở tần số cao này là câu trả lời cho nỗ lực và cũng là triết lý sống của nhà khoa học này.
Có người cho rằng, ông Phúc chính là hiện thân của sự kết hợp tinh tế của hai nền văn hóa Việt - Nhật. Người Nhật ngày nay nổi tiếng là những người có tư duy làm việc "hitech" nhất, song thực chất đó là độ tinh tế như nghệ thuật sống của con người xứ Phù tang này. Ông Trần Ngọc Phúc đã dành gần 30 năm để đạt đến thành công cho ra đời chiếc máy trợ thở tần số cao này. Nhớ lại những ngày đầu du học sang Nhật, ông Phúc bộc bạch: "Học ở Nhật khó nhất là ngôn ngữ, nhưng chúng tôi tìm thấy ở quốc gia này một tinh thần kiên cường, khả năng vượt qua các tai biến để vươn lên rất tuyệt vời".
Không ngừng vươn tới
Truyền hình Nhật Bản đã cùng ông Phúc về Việt Nam thực hiện bộ phim tài liệu về cuộc đời ông hồi tháng 8 năm trước
Hiện Metran đã có công ty tại Việt Nam, tập trung nghiên cứu và sản xuất một số thiết bị dùng cho chiếc máy trợ thở tần số cao này. Sản phẩm cũng đã được Bộ Y tế Nhật Bản đồng ý cho nhập khẩu để lắp ráp tại Nhật Bản. Theo nhận xét của giới kinh doanh, điều này quả không dễ chút nào, bởi Nhật là quốc gia khắt khe trong vấn đề y tế, đặc biệt liên quan đến mạng sống con người. Trong chuyến thăm của Nhật Hoàng đến với Metran, ông Phúc đã được Nhật Hoàng "đặt hàng" làm sao để chiếc máy này có thể giúp những người lớn tuổi bị hội chứng suy giảm hô hấp cấp. Nhật Hoàng cũng đưa ra ý kiến, có thể dùng thiết bị này làm quà tặng đặc biệt cho các hoàng tộc khác trên thế giới.
Theo ông Phúc, công ty đang có 3 bộ phận nghiên cứu và sản xuất 3 dòng sản phẩm chính được dùng cho bệnh viện (các loại máy hô hấp nhân tạo), dùng tại nhà và sản phẩm dùng một lần rồi bỏ (ống thở). Hiện một chiếc máy trợ thở tần số cao của Metran có giá khoảng 400-800 triệu đồng. Nhiệm vụ của bộ phận nghiên cứu là làm thế nào để cho ra giá thành sản phẩm thấp nhất ở mức có thể để sản phẩm được phổ biến rộng rãi hơn. "Trong lĩnh vực y khoa, không nên quá coi trọng lợi ích kinh tế nhất thời mà phải tính chuyện phát triển lâu dài. Và điều cần nhất là trách nhiệm của doanh nghiệp với xã hội, con người", ông Phúc tâm sự.
Câu chuyện gây dựng sự nghiệp từ nghiên cứu có giá trị đóng góp cho cộng đồng cũng như những trăn trở về hướng phát triển của ông Phúc và Metran đã trở thành câu chuyện được cộng đồng ở Nhật quan tâm, nhất là khi truyền hình Nhật Bản cũng đã cùng ông Phúc về Việt Nam thực hiện bộ phim tài liệu về cuộc đời ông hồi tháng 8 năm trước.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Doanh nhân nhí 11 tuổi: Làm giàu từ chiếc nơ

“Bạn không cần phải chờ đợi cho đến khi bạn lớn tuổi, nếu bạn có đam mê thì hãy biến nó thành sự thật”, đó là những lời chia sẻ của của mẹ cậu bé Moziah Bridges - doanh nhân nhí 11 tuổi làm giàu từ chiếc nơ.


Cậu nhóc nhỏ tuổi Moziah Bridges đã chứng minh cho nhiều người thấy câu nói “Tài năng không đợi tuổi” khi nhiều bạn nhỏ có thể sáng tạo ra nhiều sản phẩm độc đáo và kiếm tiền từ những món hàng đó.

Sớm tìm được cho mình một chỗ đứng trong làng thời trang từ việc sản xuất nơ Moziah Bridges cậu bé 11 tuổi đã khiến nhiều người khâm phục khi cậu hiện thực hóa ý tưởng kinh doanh lạ và độc đáo này.

Khi những người bạn của Moziah Bridges thích những món đồ chơi công nghệ thì cậu nhóc sinh ra tại thành phố Memphis, phía Tây Nam Hoa Kỳ đã sở hữu một công ty nhỏ mang tên Mo's Bows - công ty chuyên sản xuất những chiếc nơ vô cùng bắt mắt.

Ý tưởng kinh doanh này bắt đầu từ khi bà của cậu chỉ dẫn cho Moziah cách làm nơ bướm từ những mảnh vải cũ bằng cách khâu vá và sử dụng máy may. Ban đầu Moziah Bridges xem đây chỉ là trò chơi đơn thuần nhưng sau khi nhận được nhiều lời khen về sự khéo tay Moziah Bridges đã nảy ra ý tưởng kinh doanh từ những chiếc nơ.

Khi Moziah Bridges được 9 tuổi, cậu nhóc bắt đầu mở công ty kinh doanh nơ, khi nhận thấy một “lỗ hổng” của thị trường thời trang. “'Đôi khi cháu không thể tìm thấy được một chiếc nơ thật ưng ý cho bộ vest của mình và cháu nghĩ nhiều chàng trai khác cũng vậy”. Và từ đó cháu đã đặt ra câu hỏi rằng: tại sao mình không thành lập một công ty sản xuất nơ để lấp vào “lỗ hổng” này? - Moziah Bridges tâm sự trên trang Daily Mail khi được hỏi về động lực kinh doanh những chiếc nơ.

Moziah Bridges đã tự tay làm những chiếc nơ nhỏ xinh và bán chúng trên trang bán hàng Etsy và 'bỏ túi' hơn 30.000 đô la tính tới thời điểm này theo thống kê của tờ Forbes.

Moziah rất cẩn thận trong việc chọn vải khi làm sản phẩn của mình và luôn tạo ra những kiểu dáng mới, đa dạng và bắt mắt… với nhiều màu sắc và họa tiết như chấm bi, kẻ sọc và luôn đi theo một chủ đề hot. Giá của mỗi chiếc nơ giao động từ 25-50 đô la.

Những chiếc nơ của Moziah ngoài bán trên mạng thì cũng thu hút được nhiều sự chú ý của các cửa hàng bán lẻ tại nhiều bang như Tennessee, Alabama, Texas, Louisiana, South Carolina và Arkansas và gần đây nhất là nữ hoàng truyền thông thế giới Oprah Winfrey đánh giá rất cao ý tưởng này. Chắc chắn rằng trong tương lai cậu nhóc Moziah sẽ tiến xa hơn nữa.

Trả lời phỏng vấn trên tạp chí Forbes, Moziah nói rằng: “Cháu sẽ giành một phần tiền để gây quỹ cho tổ chức từ thiện nhằm giúp đỡ trẻ em được đi cắm trại vào mùa hè. Đồng thời, cháu muốn kiếm nhiều tiền hơn nữa để có thể mở một công ty sản xuất đồ trẻ em thật dễ thương với đầy đủ các mặt hàng như blazer hay quần cho trẻ em. Để các cô bé, cậu bé có thể có một phong cách ấn tượng như cháu”.

Sự gia tăng các kênh mua sắm trực tuyến đã góp phần không nhỏ cho sự phát triển cho một doanh nghiệp, những ý tưởng kinh doanh lạ có thể đến tận tay người tiêu dùng chỉ cần số vốn nhỏ. Và các doanh nhân nhí có thể biến những sở thích của mình thành những ý tưởng kinh doanh một cách dễ dàng nếu như nhận được sự tham gia giúp đỡ từ bố mẹ và điều này đã tạo ra bệ phóng cho thế hệ doanh nhân nhí trong tương lai.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Kiếm tiền nhờ ứng dụng chọn nhạc chạy bộ

Với giá 2,99 USD trên iTunes, TempoRun giúp phân loại ca khúc theo tiết tấu từ cấp độ 1 (đi bộ) đến 10 (chạy nước rút) cho phù hợp với tốc độ chạy. Ứng dụng còn ghi lại quãng đường, thời gian và lượng calo đốt cháy của người dùng.

Những người thường xuyên nghe nhạc khi chạy thể dục hẳn sẽ rất đồng cảm với Josh Leider - cậu sinh viên mới tốt nghiệp Đại học Michigan (MSU). "iPod chuyển đến bài Lose Yourself của Eminem và tôi cảm thấy tiết tấu ca khúc rất hoàn hảo để tập chạy. Nhưng sau đó, một bài hát buồn bã, chậm rãi xuất hiện, khiến tôi chẳng còn muốn sải chân nữa. Việc đó làm tôi băn khoăn tại sao mình không thể chia list nhạc theo tốc độ chạy nhỉ", anh nhớ lại.


TempoRun sẽ chia ca khúc thành các cấp độ khác nhau cho việc chạy. Ảnh: Digital Trends.


Leider đem chuyện này kể với Benny Ebert-Zavos - một cựu sinh viên MSU, hiện là vận động viên marathon. Cả hai cùng lùng sục thị trường, nhưng chỉ tìm được các phần mềm điều chỉnh tiết tấu ca khúc theo tốc độ người chạy. Cái họ cần là một ứng dụng phân loại ca khúc theo nhịp độ. Vì thế, TempoRun đã ra đời.

Ứng dụng này đang được bán trên iTunes với giá 2,99 USD, giúp người chạy phân loại các ca khúc từ cấp độ 1 (đi bộ) đến 10 (chạy nước rút). Người dùng có thể dễ dàng thay đổi cấp qua các biểu tượng mũi tên trên giao diện.

TempoRun còn ghi lại quãng đường, thời gian và lượng calo đốt cháy của người dùng. Nó thậm chí tích hợp thiết bị phát nhạc online - TempoRun Radio, cung cấp các ca khúc tương ứng với từng cấp độ chạy. Ứng dụng này đã có 2.000 lượt tải trong ngày đầu tiên ra mắt.

Để phát triển sản phẩm, Leider và Ebert-Zavos đã tận dụng triệt để các nguồn lực của MSU. Sau khi biết ý tưởng trên, một giáo sư tin học trong trường còn tuyển giúp họ vài sinh viên phần mềm để cùng viết ứng dụng.

TempoRun sau đó giành chiến thắng trong một cuộc thi ở MSU. Họ nhận 5.000 USD và được tiếp cận The Hatch, tổ chức khuyến khích sinh viên khởi nghiệp liên kết với MSU. Tại đây, nhóm được hỗ trợ chuyên nghiệp hơn, từ thiết kế logo, marketing đến tư vấn pháp lý.

Leider và Ebert-Zavos đã dùng toàn bộ tiền thưởng và tài trợ từ MSU để mua máy tính, mua bản quyền và lập công ty. Nhờ sự gợi ý của vị giáo sư, họ đưa TempoRun tham gia Student Startup Madness 2013 – một cuộc thi dự án kỹ thuật số cho sinh viên tại phía Nam. MSU tài trợ tiền cho chuyến đi và TempoRun đã được giải nhất. "Chúng tôi phải đối đầu các đội đến từ Stanford và Harvard. Ban đầu, nhóm chỉ đi thi cho vui thôi, vì không nghĩ mình sẽ thắng. Nhưng càng vào sâu, mọi người càng tự nhủ phải thật nghiêm túc", Ebert-Zavos cho biết.

Giải thưởng đã giúp họ có thêm 5.000 USD trong Google Cloud Platform (dịch vụ xây dựng website và lưu trữ dữ liệu của Google). Họ cũng được gặp hội đồng giám khảo gồm các lãnh đạo từ Google, Square, BrandYourself.com và TechStars. "Chúng tôi được gặp những người có ảnh hưởng cực kỳ trong lĩnh vực công nghệ và biết rằng mình có thể thuyết phục họ hỗ trợ", Ebert-Zavos nói.

Các thành viên còn lại của TempoRun cũng hy vọng khởi nghiệp thành công với ứng dụng này. Cả nhóm cũng đang nghiên cứu phiên bản cho người đạp xe. "Mọi người đều muốn hoạt động của mình trở nên thú vị hơn. Và chúng tôi muốn giúp họ làm được điều đó", Leider nói.

“Coffee tour” ở Buôn Ma Thuột

Nổi tiếng là “thủ phủ” cà phê của cả nước, du khách lần đầu đặt chân đến Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) sẽ bất ngờ và thích thú với loại hình du lịch độc đáo: “coffee tour”.



“Coffee tour” là sự kết hợp hoàn hảo giữa cà phê và du lịch: du khách vừa thưởng thức cà phê vừa dạo quanh thành phố trên xe ngựa, khám phá lịch sử cà phê từ Việt Nam đến thế giới trong một bảo tàng cà phê thu nhỏ…

Có diện tích khiêm tốn, đường phố Buôn Ma Thuột luôn sạch đẹp, không đông đúc, vì thế di chuyển bằng xe ngựa sẽ là một trải nghiệm mới thú vị. Trên những con đường nhỏ rợp bóng cây, du khách vừa uống cà phê vừa tham quan đường phố và lắng nghe tiếng vó ngựa túc tắc vui tai. Trên hành trình, khách có thể dừng xe thăm thú, tìm hiểu thêm phong tục tập quán, đời sống văn hóa của đồng bào dân tộc ở các địa chỉ văn hóa quanh thành phố như buôn Kotam, buôn Đôn, Ako Dhong…

Với những tín đồ “phượt”, không còn giới hạn trong thành phố, “coffee tour” có thể tiếp nối bằng những chuyến phiêu lưu trên những vùng đất kỳ bí của Đắk Lắk. Đó là Đắk Bla – dòng sông chảy ngược về hướng tây độc đáo trên thế giới; thác Dray Nur, Dray Sap là hai con thác hùng vĩ nhất nóc nhà Đông Dương; đến Bản Đôn để vắt vẻo trên lưng voi vượt dòng Sêrêpok…

Sẽ đơn điệu, tẻ nhạt khi đặt chân đến thủ phủ cà phê mà không hiểu về cà phê. “Coffee tour” còn là một hành trình khám phá về lịch sử cà phê từ Việt Nam đến thế giới. Tại đây, bạn sẽ được mục sở thị những hiện vật chế biến cà phê Việt Nam hay thủ phủ cà phê robusta thế giới, tham quan quy trình ủ, ươm, trồng, ghép, chăm sóc, thu hoạch đến chế biến cà phê hay hòa mình trong không gian xanh của vườn cà phê, lắng nghe về huyền thoại cà phê chồn và văn hóa cà phê của bốn quốc gia Nhật, Việt Nam, Thổ Nhĩ Kỳ, Ethiopia.

Với một chuyến du ngoạn kiểu “coffee tour”, vừa ngắm cảnh thiên nhiên hoang dã, thơ mộng vừa có dịp tìm hiểu đời sống văn hóa tâm linh, nghe những thiên hùng ca của đồng bào Ê Đê hay thưởng thức đặc sản cơm lam thịt nướng, nhấp chút rượu cần cay nồng, xem biểu diễn cồng chiêng – di sản phi vật thể nhân loại… chắc chắn bạn sẽ có những cảm xúc và trải nghiệm thú vị trong thời gian này.

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Khởi nghiệp từ ý tưởng tìm bạn cùng phòng

Ý tưởng kinh doanh độc đáo đã nảy sinh từ những vấn đề rắc rối với bạn cùng phòng – Justin Mares, một sinh viên 22 tuổi mới tốt nghiệp trường Đại học Pittsburg đã khởi nghiệp như thế.


Chỉ vài tuần sau khi dọn đến ở khu Ký túc xá của Đại học Pittsburgh, Justin Mares bắt đầu nghĩ tới việc chuyển đi. Nguyên nhân không phải từ các giáo sư hay lớp học, mà chính vì người bạn cùng phòng của Mares.

“Thật kinh khủng, cậu ấy chẳng vui vẻ gì và rất cô lập.” Mares nhớ lại. “Rõ ràng mối quan hệ này ảnh hưởng xấu tới kết quả học tập của tôi ở trường.”

Mares nhận ra các câu hỏi mơ hồ trong bảng khảo sát dành cho các sinh viên không thể hỗ trợ họ tìm được bạn cùng phòng ưng ý một cách hiệu quả. Thay vào đó, các trường học có thể áp dụng công nghệ được sử dụng bởi các trang hẹn hò trực tuyến. Anh hiện thực hóa ý tưởng này bằng cách gửi phần mềm trực tuyến RoomateFit tới 100 nhà quản lý trường cao đẳng để thăm dò ý kiến của họ, và nhận được phản hồi rất khả quan.

“Các trường học rất quan tâm tới vấn đề này, và đây là công cụ có thể làm tăng mức độ hài lòng của các sinh viên”, Mares cho biết.
Nhận được giải thưởng trị giá 2000 đô la từ Hội doanh nhân Collegiate, Mares đã làm việc với một chuyên gia tâm lý để hoàn thiện phần mềm, chi tiết hóa các câu hỏi để đánh giá đặc điểm tính cách được phân loại từ ngay thẳng, tận tâm cho tới khắc khẩu. Cùng tham gia dự án này còn có Dan Walker, chuyên ngành khoa học máy tính, bạn đại học của Mares.

Năm 2011, đại học Ohio quyết định thử nghiệm kế hoạch này. “Các sinh viên đặc biệt quan tâm đến việc ai sẽ là bạn cùng phòng của mình, liệu họ có thể hòa hợp và kiểm soát được các sinh hoạt chung hay không”, ông Jneanne Hacker, phó giám đốc phụ trách nhà ở đại học Ohio, cho biết. “Với 8000 sinh viên, chúng tôi không thể sắp xếp và kết hợp các em một cách ổn thỏa nhất.”

RommateFit kết hợp khoảng 1000 tân sinh viên dựa trên những đặc điểm tính cách đã được chia sẻ, như cách giao tiếp, quan điểm về các vấn đề xã hội đáng chú ý và các thói quen cá nhân. Kết quả khảo sát được Mares thực hiện cuối năm học cho thấy, khoảng 40% trong số những người sử dụng phần mềm dự định tiếp tục ở cùng nhau trong năm học tới. Kết quả đáng khích lệ này đã thúc đẩy Mares tiếp tục dự án của anh.
Sau đó, Mares gửi kế hoạch AlphaLab cho trường Pittsburgh để nhận được vốn tài trợ và sự tư vấn. Kế hoạch này được thông qua, và anh nhận được số tiền 30 000 đô la khởi điểm và không gian văn phòng. Sau sáu tháng, Mares đã ký hợp đồng với ba trường đại học: Ohio, Bách khoa miền Nam, và Kentucky miền Bắc, ứng dụng phần mềm RoomateFit cho 7000 tân sinh viên trong năm học 2012-2013. Các trường áp dụng mức phí 2-3 đô la với mỗi sinh viên sử dụng.

Hiện tại, Mares đang tìm cách mở rộng ý tưởng ra ngoài phạm vi trường đại học. Anh đang phát triển phiên bản phần mềm này cho những người có nhu cầu tìm kiếm bạn chung phòng ở New York và San Fancisco. Ban đầu, người dùng có thể sử dụng miễn phí.

Trong khi đó, Mares tỏ ra rất phấn khích vì đã tìm ra một giải pháp đơn giản cho vấn đề chung của nhiều người. “Tôi rất quý bạn cùng phòng, và vô cùng hạnh phúc vì chúng tôi đã ở chung với nhau,” Mares rất vui khi nghe những ý kiến phản hồi như vậy, đặc biệt sau khi trải qua những rắc rối của chính mình.

Phát tài nhờ kinh doanh dịch vụ… trút giận

Cuộc sống hối hả, áp lực khiến ai cũng có thể nổi giận và có nhu cầu trút giận. Với ý tưởng ấy Donna Alexander đã quyết định mở một “căn phòng xả giận” để ai cũng có thể vào đó đập phá, xả stress. Và công việc của cô đang rất phát đạt.

Alexander lần đầu có ý tưởng này khi cô 16 tuổi và đang sống cùng gia đình tại Chicago. “Tôi thấy rất nhiều vụ ẩu đả ở trường cũng như bạo lực trong gia đình. Do đó “Căn phòng xả giận” là một ý tưởng hay. Mọi người cần một nơi để trút giận mà không gặp rắc rối. Nhưng khi ấy tôi nghĩ ai đó cũng sẽ có ý tưởng này và họ sẽ làm tốt hơn một cô bé tuổi teen như tôi”.

Đến năm 2002 khi chuyển tới Texas để học thiết kế đồ họa và truyền thông tại Westwood College ở Dallas, cô mới thử nghiệm “Căn phòng xả giận” ở chính nhà mình. “Tôi nói với bạn bè và đồng nghiệp rằng ‘Này, bỏ ra 5 USD và các cậu có thể tới gara nhà mình đập phá’”.

Và cứ như vậy người này bảo người kia và ngày càng nhiều người lạ xuất hiện trước cửa nhà Alexander với gậy bóng chày trong tay. Họ rút tiền đưa cho cô để được đập phá các đồ dùng văn phòng cũ. “Nó khiến tôi phát hoảng”, cô chia sẻ. “Tôi có 2 con nhỏ và không muốn họ nhìn thấy cảnh đó. Đó chính là lúc tôi quyết định mình phải tìm một nơi đàng hoàng hơn”.

Việc xin giấy phép cho “Căn phòng xả giận” cũng không mấy dễ dàng. Phải mất đến ba năm cô mới tìm được người đồng ý cho thuê đất. “Khi tôi nói ý định của mình phản ứng của họ đều là ‘Không, không và không! Thứ đó chỉ dành cho những kẻ điên”. Nhưng cuối cùng cũng có một người tại Dallas đồng ý và kể từ đó lượng khách hàng thường xuyên của “Căn phòng xả giận” ngày càng tăng lên.

Khách hàng của Alexander thuộc đủ mọi thành phần, trình độ, từ lãnh đạo các công ty, các CEO tới các cử nhân. “Chúng tôi cũng đón nhiều người tới đây mừng sinh nhật hay các hoạt động kết nối mọi người, các buổi giao lưu doanh nghiệp”, cô cho biết.

Thậm chí nhiều nhân viên văn phòng cũng ghé tới đây trong giờ nghỉ trưa mặc dù cô vẫn khuyên họ nên thay quần áo. “Việc này đòi hỏi vận động rất nhiều. Bạn vận động những cơ mà ngay chính mình cũng chẳng biết mình đang thực hiện”.

Donna Alexander không có nhiều quy định đối với khách hàng bước vào “Căn phòng xả giận”. Chỉ có điều cô nhất quyết yêu cầu họ không được tự mang dao hay cưa vào phòng. “Rất thường xuyên tôi nhận được những câu hỏi từ khách hàng kiểu như ‘Ồ, chỗ chị không có cái dao nào sao? Liệu tôi có thể tự mang tới hay không? Con dao của tôi xịn lắm”. Và tôi phải nói với họ rằng ‘Không! Đừng bao giờ nghĩ đến việc mang dao vào đây”.

Dù vậy thì tại căn phòng xả giận của Donna, khách hàng vẫn có thể thỏa sức đập phá với rất nhiều thứ “đồ chơi” chết người. Họ có thể lựa chọn gậy bóng chày, gậy chơi golf, vợt tennis, gậy sắt và nếu họ cảm thấy mình thực sự sáng tạo thì có cả tay và chân của các ma-nơ-canh. Khách hàng có thể làm gì với chúng tùy thích.

Phòng xả giận được trang bị rất nhiều đồ vật cho khách hàng đập phá, từ TV tới màn hình máy tính hay các đồ dùng văn phòng, đầu máy video cũ…Túm lại là đủ phương tiện để giúp họ có thể trút hết bực dọc trong người một cách tự thoải mái, mãnh liệt nhất. Tất nhiên cũng có những quy định về an toàn, theo đó tất cả khách hàng phải đội mũ cứng và đeo kính bảo hộ. Ngoài ra thời gian của họ cũng sẽ bị giới hạn tùy theo loại vé vào cửa.

Với 25 USD bạn sẽ có một tấm vé ghi “Tôi cần nghỉ ngơi” nghĩa là thời gian để đập phá chỉ vỏn vẹn 5 phút. Nhưng nếu chấp nhận chi ra 45 USD, khách hàng sẽ được xả láng trút giận trong 15 phút. Và hạng cao nhất, nhưng cũng ít người cần đến đó là “Hủy diệt tất cả” với 25 phút quậy tưng bừng. Mức giá của tấm vé này là 75 USD.

“Hầu hết mọi người chỉ vào đó trung bình 2-3 phút”, Alexander cho biết. “Chúng tôi cũng có một số khách quen thường ở lâu tới 15 phút”. Khi khách hàng yêu cầu loại vé 25 phút và dùng hết thời gian đó, Alexander xem đây là tín hiệu báo động đỏ. “Đó là lúc cần khuyên họ đi gặp bác sỹ tư vấn thực sự”.

Kể từ khi khai trương “Căn phòng xả giận” tháng 12/2011, đến nay trung bình mỗi tháng cô đón 240 khách và con số này vẫn tiếp tục tăng. Và căn phòng duy nhất trên khu đất có diện tích gần 280 m2 dường như đã không còn đủ đáp ứng nhu cầu. Do vậy Alexander đã lên kế hoạch mở rộng.

“Chúng tôi làm thêm 2 phòng vài tuần trước”, cô cho biết. Hầu hết các căn phòng này cũng chỉ rộng bằng phòng làm việc loại trung bình. Đáng chú ý là nhiều nơi đã yêu cầu cô nhượng quyền để họ mở dịch vụ này trong đó có những đối tác muốn triển khai ở cả 50 bang của Mỹ. “Đến nay tôi nhận được khoảng 180 lời đề nghị”, Alexander nói. “Các nhà đầu tư còn muốn mở “Căn phòng xả giận” ở Úc, Romania, Đức…Thật khó tin”.

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Bà chủ thời trang đầm bầu thu trăm tỉ từ thị trường “ngách”

Tìm phân khúc thị trường riêng biệt là cách mà chị Yên Châu – chủ thương hiệu đầm bầu BB lựa chọn để thành công trong thị trường thời trang đã bão hòa.


Chị Nguyễn Yên Châu – Giám đốc Công ty thời trang Yến Chi, chủ nhãn hàng Đầm bầu BB Maternity

Trong thời điểm nhà nhà kinh doanh quần áo, người người kinh doanh quần áo, cạnh tranh để tồn tại diễn ra hết sức khốc liệt. Những người thiếu kiến thức về thời trang, thiếu ý tưởng kinh doanh chỉ làm ăn nhỏ lẻ và quanh đi quẩn lại với chiêu bài thanh lý, giảm giá, đại hạ giá.

Với ý tưởng độc đáo, lại tập trung vào “thị trường ngách” của thời trang, phục vụ một số lượng khách hàng không lớn nhưng lại có nhu cầu bức thiết đã tạo nên sự khác biệt cho công ty Yến Chi.

Ý tưởng đến khi đồng cảnh ngộ
Năm 2004, thời điểm chưa hề có hãng thời trang nào ở Việt Nam quan tâm tới quần áo cho người phụ nữ mang bầu, thời trang giành cho người phụ nữ mang thai vẫn còn đang bỏ ngỏ. Khi đó, những người phụ nữ bụng bầu vẫn còn bị coi là trong giai đoạn “xấu xí”, cũng là lúc ý tưởng kinh doanh đến với chị Yên Châu – giám đốc công ty thời trang Yến Chi chuyên sản xuất các loại đầm bầu.

Ý tưởng về thời trang cho bà bầu đến khi chính bản thân chị Châu đang mang thai đứa con đầu lòng của mình. Mang thai khiến chị mất tự tin vì không thể mặc vừa các loại quần áo cũ, việc tìm các loại quần áo phù hợp với “vóc dáng” cũng rất khó khăn.

“Quãng thời gian 9 tháng 10 ngày không phải là ngắn, và người phụ nữ vẫn có nhu cầu làm đẹp trong thời điểm này. Trong khi ở nước ngoài đã có những cửa hàng thời trang phục vụ lớp khách hàng “bầu bí” từ lâu thì thị trường Việt Nam vẫn bị bỏ ngỏ”, chị Châu cho biết.

Am hiểu về thời trang và nhạy bén trong kinh doanh, chị Châu nhận thấy ngay một phân khúc thị trường hấp dẫn vẫn còn bị bỏ ngỏ. Đầm bầu BB mở ra để phục vụ nhóm khách hàng này và thành công nhanh chóng.

“Phải làm sao để ngay cả khi mang bầu, người phụ nữ vẫn có thể là một biểu tượng thời trang, luôn luôn tự tin và quyến rũ”, chị Châu nói.

Định hướng cho thị trường
Đánh đúng vào nhu cầu thời trang của khách hàng, sản phẩm của chị vừa ra mắt đã nhanh chóng được đón nhận. Không chỉ là người đi tiên phong, chị Châu còn luôn nhanh nhạy và định hướng cho xu hướng thời trang của thị trường.

“Thông thường, thời điểm thu đông công ty đã bắt tay sản xuất đơn hàng cho mùa hè, vì vậy công ty luôn phải đi trước từ 1 – 2 năm trong việc nghiên cứu thị trường, đoán biết kiểu dáng thời trang cũng như chất liệu vải sẽ được ưa chuộng trong những năm tới”, chị Châu cho biết.

Để nắm vững được xu hướng này, đòi hỏi công ty của chị phải mua thông tin từ những công ty chuyên phân tích của nước ngoài, cũng như có một đội ngũ nhân viên thiết kế chuyên nghiệp.

Bản thân tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật công nghiệp khoa thiết kế thời trang, từng giảng dạy thiết kế tại nhiều trường đại học như đại học kiến trúc TP Hồ Chí Minh, trường sân khấu điện ảnh, và cũng từng làm việc tại nhiều công ty lớn về thời trang, chị Châu vừa có mắt nhìn của một nhà thiết kế chuyên nghiệp, vừa có mắt nhìn của một nhà kinh doanh để đưa các mẫu thiết kế đi vào thực tiễn.

“Quãng thời gian đi giảng dạy và làm thuê trong những ngày đầu mới ra trường khiến tôi bớt “mơ mộng” hơn và có cái nhìn thực tế hơn về thời trang, hiểu rõ một sản phẩm thiết kế đẹp nhưng khi tung ra có phù hợp với thị trường thực tế, nhu cầu khách hàng hay không”, chị Châu chia sẻ.

Tăng trưởng: Nhân đôi mỗi năm
Khởi nghiệp kinh doanh chỉ từ một cửa hàng nhỏ trên phố Thợ Nhuộm, với 5 người bao gồm cả bản thân làm tất cả mọi việc từ thiết kế cho đến sản xuất, công ty của chị Châu liên tục mở rộng.

Đà tăng trưởng của công ty tăng vùn vụt, năm sau lại gấp đôi năm trước. Ngay cả trong giai đoạn nền kinh tế khó khăn, công ty chị vẫn tăng trưởng 150% trong năm 2011, chị Châu cho biết, hiện tại mỗi tháng công ty sản xuất khoảng 15.000 đơn hàng/tháng cho cả hai mẫu đầm bầu trung và cao cấp. Chị ước tính năm sau, con số này sẽ là 30.000 đơn hàng/tháng với doanh thu đạt 150 tỉ đồng.

Đến nay công ty chị đã phát triển thành một hệ thống các cửa hàng từ Bắc vào Nam với nhiều đại lý phân phối, và thương hiệu đầm bầu BB là cái một trong những cái tên sáng giá nhất tại Việt Nam, ngoài ra dòng sản phẩm Honey với giá cả phải chăng hơn cũng được tập trung phát triển. Công ty của chị hiện cũng đang sở hữu hai xưởng may và đặt gia công ở nhiều nơi tại Việt Nam, Thái Lan, Trung Quốc.

Nói đến tương lai của công ty, chị Châu vui vẻ cho biết: “Thương hiệu BB sẽ còn tiếp tục mở rộng, đồng thời phát triển thêm các loại quần áo thời trang cho trẻ em và người thừa cân”.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Móc biết tự làm sạch quần áo

Nhà thiết kế Lisa Marie Bengtsson tin rằng phần lớn chúng ta giặt quần áo nhiều hơn mức cần thiết. Để giải quyết vấn đề này cô đã nảy sinh ý tưởng thiết kế loại móc quần áo đặc biệt có tên Bye Bye. Những chiếc móc này có khả năng tự làm sạch quần áo mà không cần đến nước và xà phòng.



Móc Bye Bye được thiết kế gốm một móc treo dạng tròn gắn với một miếng gỗ và một hộp kính bên trong có chứa than hoạt tính. Than hoạt tính đã được xử lý với oxy nhằm tạo ra vật liệu xốp có khả năng hấp thụ mùi hôi từ quần áo tối đa. Bộ lọc trong hộp kính cho phép quần áo tương tác với than chì do đó có thể loại bỏ bất kỳ mùi hôi nào trong vòng vài ngày.

Người dùng có thể treo móc Bye Bye ở bất cứ đâu từ tay nắm cửa, ghế hay cửa sổ. Trong khi hộp kính được thiết kế để có thể thay than khi cần.

Mặc dù sản phẩm chưa ra đời nhưng chúng ta có thể hy vọng sản phẩm thân thiện môi trường này sẽ giúp con người bảo tổn và tiết kiệm các nguồn tài nguyên thiên nhiên trong đó có nước và năng lượng.

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Nhà hàng đổi đồ vật lấy món ăn

Đến với nhà hàng L’è Maiala ở thành phố Florence – Ý, thực khách không cần phải đem theo tiền mặt, mà chỉ cần mang một món đồ để đổi lấy bữa ăn. Ý tưởng độc đáo này được đưa vào thực tiễn nhằm khuyến khích thực khách đến với nhà hàng của mình.


Phương thuốc chống khủng hoảng

Nhà hàng L’è Maiala (nghĩa bóng là thời kỳ khó khăn) vừa mới được khai trương vào cuối tháng 9 trong bối cảnh kinh tế ảm đạm ở nhiều nước châu Âu hiện nay, khiến người dân bắt đầu có tâm lý chi tiêu dè sẻn, bỏ thói quen đi ăn nhà hàng. Cô Donella Faggioli, 37 tuổi, người đồng sáng lập nhà hàng, cho biết hình thức kinh doanh này không mới, ý tưởng của họ chỉ dựa trên một truyền thống giao dịch của cư dân địa phương trong giai đoạn sau chiến tranh thế giới thứ 2.

“Việc làm này của chúng tôi xuất phát từ tấm lòng, không đặt lợi nhuận lên trên lợi ích của khách hàng. Chúng tôi chỉ muốn chia sẻ khó khăn của người dân tại Florence, những người không có đủ khả năng tài chính để ra ngoài ăn tối hoặc thậm chí không có đủ tiền để trang trải chi phí sinh hoạt đến cuối tháng. Trong khi đó, các sản phẩm mà họ làm ra lại không thể tìm được người mua” – cô nói.

Những món đồ mà khách hàng mang đến để đổi lấy bữa ăn tại nhà hàng rất đa dạng, song nhà hàng ưu tiên các thực phẩm địa phương đến từ những khu vực nông thôn của vùng Tuscan. Chẳng hạn như lọ ô liu ngâm hay chai rượu vang đỏ Chianti nổi tiếng của vùng Tuscan là những món đồ được chào đón nồng nhiệt. Nhà hàng cũng chấp nhận cả những bức tranh hay những món đồ thủ công.

Thức ăn hay đồ uống dùng để trao đổi phải được chứng thực về chất lượng, nghĩa là thực khách phải đưa ra biên lai mua hàng từ cửa hiệu để làm bằng cớ. Dù nhà hàng nhận mọi thứ từ thực khách nhưng không muốn mình biến thành một người bán đồ cũ hay ngỡ ngàng trước món đồ quá giá trị, do đó, nhà hàng đề nghị thực khách nên gọi điện thoại trước để bàn luận về giá trị món đồ mang đến. Các đồ vật này sẽ được nhân viên định giá để quy đổi ra các món ăn. Chủ nhà hàng cho biết những đồ vật độc đáo sẽ được trưng bày để mọi người thưởng lãm.


Cô Donella Faggioli, chủ nhà hàng L’è Maiala và thực khách của nhà hàng. Ảnh: DISSAPORE

Tự nhiên như ở nhà
Thoải mái và ấm cúng là những tiêu chí hàng đầu mà ban quản lý nhà hàng muốn dành cho thực khách. Chính vì vậy, từ nội thất đến các món ăn đều tuân thủ theo truyền thống cổ xưa của Florence. Leonardo Bisenzi, người đồng sáng lập nhà hàng, nói: “Những bà nội trợ ngày xưa có thói quen chuẩn bị thật nhiều món ăn vào các ngày cuối tuần để họp mặt gia đình. Thực đơn của nhà hàng chúng tôi là sự tái hiện hương vị của các món ăn đó, những món ăn đơn giản nhưng thơm thảo”.

Còn đối với thực khách, họ có một bữa tối vui vẻ cùng người thân và không phải lo nghĩ về hóa đơn thanh toán. Theo nhà hàng, kể từ khi khai trương đến nay, phần lớn thực khá

ch đến đây là thanh niên, những người muốn được trải nghiệm ít nhiều cuộc sống trước đây của ông bà mình. Nhiều người hy vọng ý tưởng vì cộng đồng này của L’è Maiala sẽ được nhân rộng ra khắp nước Ý khi khủng hoảng kinh tế đã chạm đến cuộc sống của người dân.

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Kiếm triệu đô nhờ kinh doanh trên Facebook

Nhờ tận dụng sức mạnh của mạng xã hội, công ty Lolly Wolly Doodle chuyên bán quần áo trẻ em theo đơn đặt hàng kiếm được hơn 10 triệu USD hàng năm. Trong đó, 60% doanh số đến từ Facebook.



Từ khi Brandi Temple bắt đầu tự may quần áo cho 2 con gái nhỏ ở lứa 3 và 8 tuổi vào năm 2008, cô sớm nhận ra năng khiếu của mình trong lĩnh vực thiết kế. Vì vậy, cô thử đăng vài mẫu trên trực tuyến và chẳng bao lâu số lượng quần áo do cô thiết kế bán rất chạy trên website eBay. Vào thời điểm đó, cô chưa thể hình dung là chính sở thích may vá này có thể giúp cô trở thành một doanh nghiệp với khoảng 160 nhân viên.

Bước ngoặt kinh doanh đã đến khi chồng Temple mất việc trong ngành xây dựng 2 năm sau đó. Vợ chồng họ quyết định mở rộng hình thức bán hàng trực tuyến từ eBay sang Facebook. Tại mạng xã hội này, Temple cung cấp mẫu thiết kế theo mô hình ai đến trước, phục vụ trước. Cô nói: “Không thể ngờ tình hình kinh doanh vượt ngoài mong đợi và phát triển với tốc độ chóng mặt”.

Hiện tại, công ty may mặc của cô mang tên Lolly Wolly Doodle, trụ sở Lexington, North Carolina, có doanh thu hơn 10 triệu USD hàng năm. Bên cạnh đó, Lolly Wolly Doodle cũng là một trong những chủ doanh nghiệp lớn nhất ở Lexington, vừa được quỹ đầu tư của tỷ phú Steve Case rót thêm 20 triệu USD.

Để đạt được thành quả nói trên, Temple cho rằng có 2 yếu tố dẫn đến thành công: thứ nhất, áp dụng phương pháp sản xuất tiên tiến, nghĩa là quy trình sản xuất tinh gọn, giảm tối đa những chi phí. Thứ hai là tập trung chủ yếu bán hàng trên mạng xã hội. 60% doanh số bán của Lolly Wolly Doodle đến từ Facebook và phần doanh thu còn lại thông qua website của công ty.

Những ngày đầu, Temple ít có tập trung vào mục tiêu bán hàng mà chỉ chú trọng đến việc gầy dựng mối quan hệ với khách hàng trên mạng xã hội. Temple bỏ ra nhiều công sức để chăm chút cho trang Facebook qua cách chia sẻ câu chuyện kinh doanh và những mẫu quần áo thiết kế dựa trên yêu cầu của khách hàng. Nhưng đổi lại, khách hàng sẽ gửi bức ảnh những đứa con của họ đang mặc thiết kế của cô. Cách này biến người mua hàng trở thành người truyền bá sản phẩm miễn phí.

Kết quả là sức lan tỏa qua truyền miệng rất nhanh chóng, giúp cho Lolly Wolly Doodle hiện có hơn 586.000 người theo dõi trên Facebook. "Đối với phần lớn các thương hiệu nổi tiếng thì Internet và mạng xã hội thường là yếu tố phụ, nhưng Lolly Wolly Doodle đã làm điều ngược lại khi họ biết cách sử dụng Internet để tạo tiếng vang cho thương hiệu của mình”, theo tỷ phú Case nhận xét.

Tuy nhiên, trong thời gian Lolly Wolly Doodle phát triển nhanh chóng cũng là lúc công ty gần như rơi vào tình trạng sắp đóng cửa vào mùa hè năm 2010. Nguyên nhân là do Temple không có nền tảng về kinh doanh, công nghệ hay sản xuất cũng như không có đủ tiền để mở rộng hoạt động. Do vậy cô phải rất vất vả mới đáp ứng được nhu cầu khách hàng, chủ yếu là nhờ vào sự giúp đỡ từ bạn bè và gia đình. Cô nói: “Tôi đã từng nghĩ chắc phải bán công ty cho một ai đó bởi không thể tự mình kham nổi công việc nữa”.

May mắn thay, Shana Fisher, người sáng lập các đối tác quỹ đầu tư High Line tại New York, đã có mặt kịp thời để giúp Temple. Fisher đã biết đến công ty Lolly Wolly Doodle và ấn tượng bởi phương thức kinh doanh của Temple khi công ty này tự thiết kế mẫu áo và mang chúng tiếp cận với mạng xã hội.

Cuối cùng, Fisher quyết định rót vốn cho Temple để duy trì công ty, nhưng không tiết lộ số tiền đầu tư. Vào tháng 9 năm 2010, nhờ vào sự hậu thuẫn nói trên, Lolly Wolly Doodle có một cơ sở may hoàn chỉnh, diện tích khoảng 743 mét vuông. Và Temple tiếp tục quảng bá những mẫu thiết kế riêng trên các mạng xã hội và website công ty, nhưng thực ra cô hoàn toàn không lưu kho bất kỳ mẫu thành phẩm nào.

Lolly Wolly Doodle dùng phương pháp giao hàng ngay, nghĩa là chỉ thực hiện may theo số lượng yêu cầu được đặt. Khi giao dịch mua bán kết thúc, người mua có 72 giờ để trả tiền và họ sẽ nhận được sản phẩm trong vòng từ 2 đến 4 tuần.

Case cho biết phương pháp sản xuất này khiến các công ty Mỹ có thể cạnh tranh tốt hơn với những thương hiệu khác có các nhà máy sản xuất đặt ở nước ngoài. Vào tháng 8 này, cô có kế hoạch chuyển từ xưởng sản xuất hiện tại, diện tích 1.858 mét vuông sang một cơ sở mới rộng khoảng 9.290 mét vuông. Với số tiền đầu tư 20 triệu USD từ tỷ phú Case, công ty Lolly Wolly Doodle dự định thuê thêm 100 nhân viên trong hai năm tiếp theo. Song song đó, công ty vẫn nhắm đến công nghệ số khi tháng rồi phát hành một ứng dụng di động và bắt đầu bán hàng trên Pinterest và Instagram.

“Cho dù có bao nhiêu lượng người hâm mộ hay cơ sở may có lớn như thế nào thì tôi luôn cảm giác mình đang làm việc ở xưởng may đầu tiên của mình. Vào cuối mỗi ngày, tôi vẫn giữ cho mình một tình yêu nguyên vẹn dành cho thiết kế và tập trung vào mục tiêu ban đầu đặt ra”.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Ông chủ trẻ của ‘Cơm kẹp Việt’ & chiến lược đàn sói

Tại sao một chàng trai sinh năm 1990, học ở Singapore về lại từ chối mức lương 3.000 USD ở một công ty sản xuất nhựa để khởi nghiệp với mô hình kinh doanh bán cơm kẹp Việt?



Ở tuổi 22, Nguyễn Bá Quốc hẳn không thể hình dung được thời kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp người dân miền Bắc lại phải độn cơm với khoai, sắn, bo bo. Nhưng chàng trai đi du học ở Singapore về biết rằng, với người Việt Nam, hạt cơm, hạt gạo là “ngọc thực”.

Bỏ nhựa theo cơm
Nguyễn Bá Quốc đang đảm nhiệm vị trí Giám đốc điều hành của hệ thống AppeRice – chuỗi 14 cửa hàng cơm kẹp mới xuất hiện tại TP.HCM. Máu kinh doanh ngấm vào Quốc từ thời còn ngồi trên giảng đường đại học. Khi đó, cậu vừa đi học vừa đi làm thêm khá nhiều việc để lấy tiền đầu tư cho công việc kinh doanh riêng. Một ngày, Quốc đi ăn trưa với đồng nghiệp và chợt tự hỏi: vì sao thức ăn nhanh tại Việt Nam có giá cao, trong khi ở nước ngoài lại rất rẻ? Tại sao chưa có thương hiệu thức ăn nhanh đúng nghĩa của người Việt? Câu hỏi này đánh thức “máu kinh doanh” trong con người Quốc, khiến cậu nộp đơn xin nghỉ việc để theo đuổi giấc mơ.

Thực tế, Nguyễn Bá Quốc từng nhận được nhiều lời mời chào hấp dẫn trước và cả trong khi điều hành AppeRice. Một công ty sản xuất nhựa ở TP.HCM sẵn sàng trả mức lương 3.000 USD/tháng để mời Quốc về làm tổng giám đốc. Nhưng lương không phải là thứ quan trọng nhất với cậu, ngay cả khi phải mượn tiền bạn bè để… đổ xăng vì đã dốc hết vốn vào AppeRice.

Dù AppeRice mới đi vào hoạt động hơn 2 tháng với vô số thách thức, nhưng Quốc khẳng định: “Đáng tiếc nuối nhất là khi không dám theo đuổi đam mê của mình. Hiện tại em đang theo đuổi đam mê, vậy thì chẳng có gì để tiếc nuối nữa”.

Được biết, vốn đầu tư ban đầu của AppeRice là 1 triệu USD, trong đó Quốc và người chị họ góp 5%, còn lại là các cổ đông khác. Theo Quốc, tiền vốn góp vào Appe hoàn toàn đến từ khoản tích cóp do công sức lao động của hai chị em, dù gia đình hai bạn rất có điều kiện. Ngay cái tên thương hiệu “AppeRice” cũng xuất phát từ một ý tưởng táo bạo của chàng trai trẻ. Nguyễn Bá Quốc giải thích: “AppeRice” có thể hiểu nôm na là “Cơm ngon”. Đây là cách chơi chữ từ tiếng Anh “Appetite” nghĩa là ngon miệng và “Rice” là cơm. “Nó rất ý nghĩa với cơm kẹp AppeRice, vì chúng tôi muốn mang một bữa ăn ngon “như mẹ nấu” đến với khách hàng”.

Chiến lược đàn sói
Cũng giống như các doanh nghiệp quy mô nhỏ do người trẻ điều hành, huy động vốn là một trong những thách thức lớn nhất với AppeRice. Giám đốc điều hành Nguyễn Bá Quốc và cộng sự đã dốc cạn nhiệt huyết để huy động được 1 triệu USD từ mọi nguồn có thể. Mô hình kinh doanh nhượng quyền của AppeRice khá đơn giản, nhưng nhất quán: chọn mô hình bán cơm kẹp bằng các quầy ki-ốt với diện tích 5-15 mét vuông và mức vốn đầu tư từ 50 – 100 triệu đồng/ki-ốt. Quốc lý giải, mô hình của AppeRice không quá hoành tráng như KFC hay Lotte vì thế dễ phát triển điểm bán. Đặc biệt, AppeRice chủ trương dùng nắm cơm kẹp với nhiều loại nhân thịt gà, heo và rau sạch, sốt để nhắm vào các đối tượng thực khách đại trà, như: học sinh, sinh viên, công nhân, người lao động.

TP.HCM được chọn là nơi khởi đầu của AppeRice. Thành phố này cũng trẻ trung, năng động và cởi mở tiếp nhận cái mới, đồng thời là thị trường tiêu dùng lớn nhất nước. Nhưng quan trọng hơn cả, đây là nơi khởi đầu của những trào lưu và phong cách ẩm thực mới. Các chuyên gia đánh giá, đây là yếu tố quyết định thành bại của AppeRice, vì thực ra cơm kẹp Việt không chỉ là một bữa ăn mà còn là một phong cách sống mới.

Có một số liệu khảo sát rất thú vị trong giới học sinh, sinh viên mà Quốc tâm đắc. Đó là có 65% cho rằng, họ có phong cách hiện đại hơn trong mắt bạn khác giới, khi vừa đi vừa… ăn cơm kẹp. Quốc cũng chia sẻ, với mức đầu tư ban đầu 50 – 100 triệu đồng/ki-ốt thì dự tính sau khoảng 3 tháng là điểm bán có thể bắt đầu có lãi và sau 6- 9 tháng có thể thu hồi vốn đầu tư. Công nghệ sản xuất được AppeRice áp dụng khá hiện đại với dây chuyền sản xuất có giá trị khoảng 500 nghìn USD. Vì sao khó khăn về vốn mà ban giám đốc vẫn quyết định “chơi sang”? “Chúng tôi buộc phải bỏ tiền nhập khẩu dây chuyền sản xuất hiện đại của nước ngoài nhằm giải quyết vấn đề vận tải, lưu kho. Thách thức lớn nhất của AppeRice, cũng như nhiều chuỗi bán thức ăn nhanh khác là vấn đề quản lý chất lượng từng sản phẩm tới tay người tiêu dùng theo đúng tiêu chuẩn: nóng sốt, hương vị thơm ngon và bổ dưỡng”, Quốc lý giải.

AppeRice đã nghiên cứu 3 tháng liền để tạo ra công thức phối trộn gạo, chỉ để bánh cơm thoảng mùi khói lam chiều, như một ký ức về những bữa cơm gia đình ngày xưa ở nông thôn với rơm rạ, với khói bếp. Nguyễn Bá Quốc chia sẻ, cậu và cộng sự luôn nỗ lực mang lại niềm vui cho thực khách trong mỗi bữa ăn, giống như slogan của AppeRice: “Cơm – phải Kẹp mới dzui”, được Quốc “chế biến” từ slogan tiếng Anh (AppeRice- Appetite comes with Rice) và dùng luôn làm thương hiệu.

Nguyễn Bá Quốc gọi chiến lược kinh doanh của AppeRice là “chiến lược đàn sói”. Nghĩa là, khi các thương hiệu thức ăn nhanh lớn bắt đầu tung ra cơm kẹp, họ đã có sẵn hơn 100 cửa hàng bán thức ăn nhanh trên cả nước, như trường hợp Lotte. AppeRice không hướng tới thị trường ngách, mà tạo ra sân chơi mới với những sản phẩm mang ruột truyền thống trong chiếc vỏ hiện đại. Tuy vậy, Appe cần tiếp cận gần hơn với khách hàng. Để làm được điều này, họ cần có nhiều điểm bán hàng hơn mọi đối thủ khác.
“Nếu một người muốn đi ăn “fastfood” như KFC, Lotte, họ có thể đi 3 ki lô mét đến một quán ăn, còn với AppeRice, khách có thể đi bộ ra đầu ngõ. Đó là mục tiêu của chúng tôi. Đến nay AppeRice đã có 14 điểm bán hàng ở TP.HCM. Theo kế hoạch, cứ 3 ngày chúng tôi phải mở 1 điểm và 1 tháng phải có 10 điểm mới”, Nguyễn Bá Quốc tỏ ra tự tin.

Nguyễn Bá quốc: “Vì tính tiện lợi của sản phẩm và chi phí đầu tư ban đầu thấp, chúng tôi kỳ vọng tại các thành phố lớn ở Việt Nam cứ 500 mét – 1 ki lô mét sẽ có một cửa hàng cơm kẹp AppeRice. Trong 5 năm tới, cơm kẹp AppeRice sẽ phát triển ra quốc tế và thị trường châu Âu là điểm ngắm đầu tiên”.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Dùng ma-nơ-canh quảng cáo cà phê

PhinDeli – thương hiệu cà phê mới của doanh nhân Phạm Đình Nguyên, ông chủ thị trấn Buford (Mỹ), gây “náo loạn” hội chợ tôn vinh hàng Việt tại TP. HCM với những quảng cáo “độc nhất vô nhị”.

Tham quan Hội chợ Tôn vinh hàng Việt đang diễn ra tại Nhà thi đấu Phú Thọ (quận 11, TP.HCM) khai mạc ngày 14/8, nhiều du khách giật mình khi thấy những ma-nơ-canh nằm rải rác khắp nơi như bị vứt bỏ. Các ma-nơ-canh này đều là nam, ăn mặc lịch sự, mang giày cẩn thận. Đặc biệt, trên người các ma-nơ-canh này đeo nhưng tấm bảng to có dòng chữ “Dậy đi làm ly cà phê nha!”.

Cách quảng cáo gây ấn tượng mạnh được ông chủ Phạm Đình Nguyên sử dụng để giới thiệu thương hiệu cà phê mới.

PhinDeli là nhãn hiệu cà phê nội địa vừa được tung ra thị trường cách đây khoảng 2 tuần (ngày 30/7), gắn liền với tên tuổi doanh nhân Phạm Đình Nguyên, thị trưởng thị trấn Buford (Mỹ), Chủ tịch HĐQT Công ty PhinDeli. Đặc biệt, PhinDeli cũng là tên được doanh nhân, thị trưởng Phạm Đình Nguyên đặt cho thị trấn Buford (Mỹ) do mình sở hữu. Cà phê PhinDeli cũng sẽ được kinh doanh tại thị trấn này.

Mới gia nhập thị trường ngày 30/7, nhưng cà phê PhinDeli đã phủ sóng ở hầu hết các siêu thị, cửa hàng tiện ích.

Tuy mới chào sân thị trường, nhưng PhinDeli đã “phủ sóng” ở hệ thống siêu thị, cửa hàng tiện ích, tạp hóa. PhinDeli còn dự định bước tiếp theo sẽ mở hệ thống quán tại những thành phố lớn.

Sản phẩm PhinDeli giới thiệu đến khách hàng có 8 loại hộp cà phê rang xay: Ngày mới, Giọt đắng, Moka (siêu sạch) Gold, Supreme và Espresso (thượng hạng). Sản phẩm có giá bán cho người tiêu dùng cao nhất là loại PhinDeli Espresso hộp 200gr, giá 90.000 đồng, và “bình dân” nhất là loại PhinDeli Ngày mới hộp 500gr, giá 70.000 đồng.

Những hình ảnh quảng cáo ấn tượng mà thương hiệu cà phê này “chào hàng” với dân sành cà phê TP HCM:

Lần đầu ra mắt người tiêu dùng, cà phê PhinDeli với những bảng chào khách hàng khá đặc biệt.








Để gây sự chú ý, thương hiệu cà phê PhinDeli của người Việt đổi tên thị trấn Mỹ còn cho nhân viên đeo bảng quảng cáo dạo khắp hội chợ.


Ấn tượng hơn là dùng Ma-nơ-canh đeo bảng quảng cáo và cho…nằm khắp nơi.


từ cổng vào đến khắp các gian hàng.


Khách tham quan hội chợ thích thú với những Ma-nơ-canh quảng cáo vui nhộn.


Nếu buổi sáng, Ma-nơ-canh được gọi dậy uống cà phê thì buổi trưa được hỏi: Đã uống cà phê chưa?


Lần đầu tham gia hội chợ giới thiệu sản phẩm, Phindeli lại chiếm nhiều vị trí bắt mắt từ cổng vào đến gian hàng trung tâm, với Slogan: Tuyên ngôn cà phê Việt


Rất nhiều gian hàng được dựng lên để giới thiệu cà phê đến người dân TP HCM.


Những quảng cáo ấn tượng này đã thu hút khá đông dân sành cà phê thưởng thức.

Hội chợ Tôn vinh hàng Việt 2013 là một sự kiện thường niên do Hiệp hội Doanh nghiệp TP.HCM tổ chức, quy tụ khoảng 150 doanh nghiệp với 400 gian hàng. Hàng hóa tại hội chợ kỳ này hết sức phong phú, từ kim khí điện máy, hàng gia dụng, văn phòng phẩm, đồ chơi trẻ em, dụng cụ thể dục thể thao đến dệt may, hóa mỹ phẩm, thực phẩm chế biến, tươi sống, đặc sản vùng miền,… Hội chợ diễn ra đến hết 18/8, thu hút khá đông người dân TP. HCM mua sắm.

Làm giàu không hẹn trước

Dù bạn có xuất phát từ bất kể ngành nghề nào thì bạn vẫn có thể trở thành chủ doanh nghiệp, tạo ra nhiều của cải và làm được những việc thực sự có giá trị cho cộng đồng. Bởi vì làm giàu là một cuộc hành trình không hẹn trước. Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Hiếu – Giám đốc Công ty Bách Việt Thanh Bình là một dẫn chứng đầy thuyết phục cho điều đó.


Hiện nay, chị Hiếu đang là chủ doanh nghiệp sản xuất hai sản phẩm chăm sóc sức khỏe chất lượng là dầu dừa tinh khiết và thực phẩm quân bình âm dương (EBNP) được nhiều người tin dùng – Những sản phẩm được coi là “Đã có thể quẳng gánh lo đi để vui sống”.

Sách thay đổi tư tưởng con người

Chị Nguyễn Thị Hiếu quê ở Hà Đông (Hà Tây cũ) trong một gia đình nghèo. Hồi nhỏ, sức khỏe yếu nhưng nhờ ham học hỏi và nỗ lực, chị thi đỗ Đại học Sư phạm Hà Nội 2 và trở thành cô giáo dạy Toán ở huyện miền núi tỉnh Hòa Bình.

Đi dạy học, chị bị xoang nặng cộng với việc nói nhiều, hít bụi phấn liên tục khiến bệnh càng nặng thêm. Đến khi không thể nói được nữa thì chị bỏ nghề sau hơn 2 năm gắn bó với suy nghĩ: “Đi dạy vì đồng tiền nhưng đồng tiền lại không giữ được sức khỏe của mình, có nghĩa là bóc lột sức khỏe của mình và giáo viên cũng chỉ là 1 nghề” nên chị tìm nghề khác phù hợp hơn.

Từ dạy học chị chuyển sang làm nghề may với ham muốn làm tốt nhất để tạo được một thương hiệu nhưng sau một thời gian chị nhận ra nghề này không phù hợp với sức khỏe vì vẫn phải tiếp xúc với bụi phấn. May mắn, có một khách hàng may quần áo, thấy chị là người nhanh nhẹn, giao tiếp tốt mới khuyên: “Chị phải thay đổi tư tưởng đi, chị đứng ở đây rất lãng phí” và dẫn đi mua mấy quyển sách. Và nhờ mấy cuốn sách đó đã thay đổi được tư tưởng của chị từ lúc nào.

Chị không giống người khác là đọc nhiều sách nhưng mỗi quyển sách, chị khai thác hết kiến thức và đúc kết thành những phần thì cực kỳ có giá trị với mình. Có một quyển sách là 1 tập trong bộ “Cha giàu, cha nghèo”, có chữ kinh nghiệm làm giàu. Chị đọc lần thứ nhất không hiểu, lần thứ 2 không hiểu và lần thứ 3 chị gạch ra những từ, đoạn mà chị thấy cần thiết. Lần thứ 4 lại gạch thì sẽ được thêm 1 số từ hoặc bỏ đi được vài đoạn. Chị gạch đến nát quyển sách rồi lại mua quyển sách khác về gạch tiếp. Sau đó, hàng ngày, chị lôi những câu đã gạch ra đọc cho đến khi nó trở thành tư tưởng thì thôi. Kinh nghiệm đọc sách của chị là biết gạch những đoạn, những từ có giá trị và hàng ngày đọc đi đọc lại cho nó găm vào đầu để thành tư tưởng. Nhờ cách này chị tích lũy được tinh hoa của những cuốn sách, rút ra được những điều mình cần.

Học mọi lúc mọi nơi

Khát khao học hỏi ở mọi nơi mọi lúc đã khiến trong một lần đi gội đầu, chị vô tình thấy một tờ báo có đăng thông tin về một Hội thảo miễn phí do một chuyên gia giảng dạy. Chị không bỏ lỡ cơ hội tìm cách đăng ký để tham dự. Những kiến thức rất mới về bán hàng, markting hiện đại, nghệ thuật lãnh đạo… chị thấy rất hay và thích thú.

Không bỏ phí thời gian, chị còn tích cực đến tham dự các Hội thảo khác và cứ ai rủ là đến và dần chị tiếp xúc được với nhiều chủ doanh nghiệp và quan sát họ làm thế nào để học rồi ghi lại. Tại các Hội thảo, chị ghi tốc ký những lời thày nói chứ không dùng tài liệu được phát. Việc tưởng như đơn giản nhưng lại rất có hiệu quả: Về nhà chị giở những đoạn tốc ký ra đọc và mường tượng lại thày giảng như thế nào thì thấy những tư tưởng các thày dạy ngấm vào người rõ ràng dần.

Kết thúc công việc may, chị đi dạy thể dục giúp một người bạn (bài tập thông kinh mạch của bác sỹ Nguyễn Tài Thu) với suy nghĩ nhân hậu: Bạn mới mở công ty rất vất vả nên giúp được gì thì giúp, hơn nữa đi làm cũng là đi học, muốn học được thì phải làm thật tốt. Hàng ngày chị dậy từ 4 giờ sáng và đi xe lên Vĩnh Phúc dạy. Thời gian này giúp chị học  được tính kiên nhẫn và hiểu thêm nhiều kiến thức về việc rèn luyện sức khỏe. Sau 2 tuần, người bạn thấy chị làm tốt tự động trả lương cho chị.

Nhờ bản tính ham học hỏi, khi biết sử dụng mạng Internet, cả một thế giới mở ra trước mặt chị với vô vàn kiến thức. Và với phương pháp nhặt nhạnh mỗi thứ một ít và biến nó thành của mình, chị tích lũy được rất nhiều tri thức về chăm sóc sức khỏe và giải đáp được những câu hỏi như: Tại sao người ngồi Thiền lại khỏi được bệnh, tại sao ăn chay lại trẻ lâu… Khi biết được nguồn gốc của nó chính là do môi trường sống, do nguồn thức ăn ảnh hưởng đến môi trường sống của tế bào, chị vỡ lẽ ra được những điều đơn giản nhất mà mọi người thường không để ý.

Học cho đủ rồi tiến đến làm giàu

Sau nhiều tháng miệt mài cóp nhặt những kiến thức trên mạng, chị quyết định khởi nghiệp khi tuổi không còn trẻ. Bản thân sớm trải qua và thấm thía nỗi khổ của việc bị bệnh và hiểu giá trị của sức khỏe nên chị tìm cho mình cách đi riêng với sản phẩm vì con người này.

Ngoài ra, nhờ tham dự các Hội thảo, chị mở mang được tầm nhìn rộng lớn hơn: Đất nước có nhiều tài nguyên nhưng còn nghèo, các sản phẩm vẫn phải mua từ nước ngoài rất đắt đỏ, vậy tại sao không làm một sản phẩm Việt có ích cho người Việt sử dụng với giá phải chăng.

Nhiều ngày trăn trở, cộng với một cái tâm như vậy, chị tập trung tìm tòi và nhận ra thiên nhiên có nhiều loại cây, hạt như rau má, nhọ nồi, đậu tương… rất tốt cho con người nhưng ít ai chịu làm. Bên cạnh đó những sản phẩm thực phẩm bán ngoài thị trường không tốt nhưng ăn uống vào cũng không sao thì đầy rẫy. Vậy tại sao không làm những cái thật tốt và thật chuẩn cho sức khỏe. Chị lên mạng tìm hiểu tiếp và biết rõ: Các loại cây, quả, hạt tốt kết hợp đúng thì có thể tốt hơn nữa và còn biết được về công nghệ enzim của các nhà khoa học Việt Nam, chị tìm cách liên lạc với họ để phát triển sản phẩm ra cộng đồng. Kết quả là từ: đậu tương, tinh của củ nghệ (kukumin), đậu xanh, bột nấm linh chi… chị đã chiết thành công “Thực phẩm quân bình âm dương”. Đây là sản phẩm giúp chữa bệnh, trẻ lâu, cân bằng môi trường sống của tế bào... Nhiều người dân Thủ đô có vấn đề sức khỏe tình cờ biết sản phẩm của chị dùng thử và có tác dụng rõ rệt và giới thiệu cho cả họ hàng, cứ thế chị phát triển dần sản phẩm của mình mà không cần quảng cáo.

Sau khi làm tốt sản phẩm này, chị tìm tiếp đến một loại cây trái sẵn có ở Việt Nam đó là dầu dừa với nhiều công dụng tốt cho da và tóc như: chống rụng tóc, nấm tóc, chữa hăm da, mờ vết thâm, làm dịu vết thương như bỏng, trầy da… Dầu dừa chiết xuất từ một loại cây trái sẵn có ở Việt Nam và không có loại hóa chất nào vì quả dừa ở trên cao, có sọ cứng, ko bị phun hóa chất. Nhận thấy đây là một loại kháng sinh thiên nhiên rất tốt, chị bắt tay sản xuất tinh dầu dừa.

Cách mà chị Hiếu xây dựng doanh nghiệp rất đơn giản: Chị khởi nghiệp với số vốn 24 triệu đồng, trong đó 1,8 triệu là tiền đăng ký giấy phép kinh doanh. Số tiền còn lại chị dùng để chi phí cho ra mẻ hảng đầu tiên, bao bì chị tự đi mua ngoài. Sau đó, chị đi giới thiệu đến những người bị ốm, bệnh để họ dùng thử. Dần dần, người bệnh dùng tốt, khỏi bệnh thì tự họ giới thiệu cho người nhà, người quen… Đến nay sau 3 năm chị đã có một thị trường toàn quốc với doanh thu mỗi tháng lên đến tiền tỷ. Cách chị vận hành doanh nghiệp không cần nhiều nhân viên, không cần thuê cửa hàng, cửa hiệu và phân phối sản phẩm thông qua hình thức điện thoại, chuyển khoản và gửi hàng qua đường bưu điện.

Hiện tại, doanh nghiệp của chị cung cấp ra thị trường 2 sản phẩm sử dụng cho mọi đối tượng già trẻ, chị Hiếu tâm sự: “Trong thiên nhiên có nhiều thứ tốt cho sức khỏe con người nhưng trước mắt chị cứ làm thật tốt 2 sản phẩm và làm từ nhỏ đến lớn. Đối với chị làm kinh tế thành công không khó nếu biết cách tìm và cũng không cần phải có cửa hàng mới bán được hàng. Sản phẩm tốt thì người dùng sẽ tự giới thiệu cho mình, tự khắc mình sẽ bán được”.

Khi tôi hỏi về lời khuyên cho các bạn trẻ, chị Hiếu chân thành chia sẻ: “Chuyện học làm giàu nếu càng bắt đầu sớm bao nhiêu thì thành công sớm bấy nhiêu. Bắt đầu sớm ở đây là việc học hỏi và xác định: đi làm để học hỏi chứ không phải đi làm vì tiền, vì xác định làm vì tiền sẽ khó mà làm tốt được, còn làm để học thì sẽ làm tốt nhất để có được kinh nghiệm cho mình. Và việc học có thể học mọi nơi, mọi lúc, có thể chưa dùng đến ngay nhưng đến lúc tích lũy đủ thì sẽ sử dụng để làm việc cho mình và làm việc có ích cho cuộc sống”.

Cuộc gặp gỡ thân tình với chị Hiếu cho tôi cảm nhận: Không cần phải làm gì to tát, phức tạp, chỉ cần chịu khó đi tìm, bạn sẽ tìm được cái bạn cần để tiến tới đích làm giàu.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Những người trẻ kiếm hàng trăm triệu/tháng khiến ai nấy đều bái phục

Tuổi đời còn trẻ nhưng những chàng trai cô gái này đã có mức thu nhập "khủng" lên đến cả trăm triệu đồng mỗi tháng.

Bỏ đại học, thu nhập hơn 200 triệu đồng/tháng
Cô gái cá tính và táo bạo ấy là Bùi Thị Phương. Trong khi nhiều người tỏ ra vui mừng và an phận với việc hằng ngày cắp sách lên giảng đường thì Phương lại bỏ ngang ĐH Ngoại thương Hà Nội khi chỉ còn ít thời gian nữa là tốt nghiệp, để đi theo con đường kinh doanh không bằng cấp. Suy nghĩ của Phương đã khiến không ít người phải sửng sốt, tuy nhiên, cô đã chứng minh quyết định của mình là đúng. Hiện tại, Phương sở hữu 4 trung tâm Anh ngữ, 1 nhà hàng Pizza và quán ăn sinh viên với mức thu nhập "khủng" - hơn 200 triệu đồng/tháng.

Phương cho biết, Trung tâm ngoại ngữ của cô thành lập vào năm 2012 và hiện tại có 4 cơ sở ở Hà Nội. Trong 2 tháng tới sẽ xây dựng thêm tại Sài Gòn. Mục tiêu của Phương là xây dựng trung tâm ở 63 tỉnh thành trong cả nước trong vòng 3-5 năm tới.

Để tạo điểm khác biệt cho trung tâm của mình, Phương chú trọng xây dựng văn hóa thân thiện, các học viên đi học phải vui, học được nhiều thứ, để xả stress chứ không phải học theo kiểu gồng mình. Hiện tại mình cũng tổ chức những lớp học ngữ pháp miễn phí và lớp học miễn phí cho sinh viên nghèo. Cô gái thuộc thế hệ 8X đời cuối này còn có đam mê làm từ thiện và mong muốn trở thành một tỷ phú như Bill Gates.

Mở chuỗi quán cà phê, thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng
Từ một quán cà phê nhỏ ven đường, sau hơn một năm Đinh Nhật Nam và Nguyễn Hải Ninh đã phát triển thành hệ thống Urban Station, mang lại thu nhập "trong mơ". Để có thành công như vậy là thành quả sau hai năm miệt mài nếm trải thất bại, thành công của hai chàng trai 8X kiên trì và táo bạo.

Từng theo học điện tử viễn thông, rồi bỏ ngang để học về quản trị kinh doanh, đam mê mở quán cà phê được ấp ủ trong Nam từ những ngày đi làm thêm thời sinh viên. Đam mê được chia sẻ khi gặp Ninh, một chàng trai tốt nghiệp ngành hóa thực phẩm (ĐH Bách Khoa). Sẵn đam mê và cũng muốn xây dựng một thương hiệu cà phê, Ninh quyết định bỏ công việc đầy hứa hẹn tại một công ty đa quốc gia để cùng Nam bắt đầu công việc kinh doanh.


Mỗi người có 50 triệu đồng, là số tiền dành dụm từ công việc làm thêm trong suốt 4 năm thời đại học. Nhận thấy số vốn như vậy là quá ít, Nam và Ninh kêu thêm bạn bè hùn vốn để đủ 250 triệu đồng mở quán. Tháng 4/2011, Urban Station chính thức ra đời.

Là những người trẻ, đầy đam mê và cũng ấp ủ bao ước mơ, mong muốn, với hình thức kinh doanh này, hai bạn đã nếm được cảm giác vỡ mộng chỉ sau 6 tháng vì thua lỗ nhiều. Tuy nhiên, họ nhanh chóng nhận ra hình thức này mới nhưng không hợp với cách uống cà phê của nhiều người vì họ vẫn thích có quán có thể ngồi lại để trò chuyện với bạn bè.

Dốc hết những đồng vốn còn lại, quán được hai bạn sửa lại, không còn thuần túy là cà phê mang đi nữa. Bàn ghế nhiều hơn, quán mở rộng ra, có chỗ để xe để níu chân khách. Sự thay đổi giúp quán từ lỗ trung bình 10 triệu đồng/tháng dần hòa vốn rồi sinh lời. Với số tiền đầu tư dần tăng lên 350 triệu đồng, hai bạn quyết tâm mở thêm chi nhánh thứ hai. Dần dần, các chàng trai trẻ đã thành công với thương hiệu Urban Station

Hiện nay, Urban Station đang dần khẳng định vị thế thương hiệu của mình qua việc để lại những ấn tượng tốt đẹp với các bạn trẻ. Tới thời điểm này, Nam và Ninh đã sở hữu bốn “Trạm thành thị” quanh Sài Gòn với 70 nhân viên cùng lợi nhuận mỗi người gần trăm triệu một tháng.

Cô chủ 9X kiếm 100 triệu đồng hàng tháng
Cô gái tài năng này là Nguyễn Thùy Linh Cát, 23 tuổi, hiện đang là sinh viên ĐH Hutech. Tập kinh doanh từ thời sinh viên, với số vốn ít ỏi, thời gian đầu Linh Cát chọn bán áo sơ mi nam qua mạng. Sau ba năm, cô đã là giám đốc công ty thời trang Catsashop. Thương hiệu cô xây dựng có mặt trên nhiều tỉnh thành cả nước. Học đến năm thứ 2, Linh Cát bắt đầu kinh doanh.

Một người bạn kinh doanh giày online thành công là khởi nguồn cho ý tưởng bán buôn của Linh Cát. Vốn thích thời trang, cô nhận thấy thời trang nam giá bán ở các cửa hàng rất cao không thích hợp với túi tiền của giới sinh viên nên đã chọn kinh doanh đồ nam. Linh Cát tự tìm tòi tự sản xuất để có được chiếc áo giá thành rẻ nhưng vẫn chất lượng.


Với số vốn 20 triệu đồng tích cóp từ làm thêm, cô chủ nhỏ đi mua vải, tìm xưởng may để gia công áo. Những mẫu mã áo sơ mi nam được tung lên mạng thu hút nhiều người hỏi mua. Thời gian đầu, để đủ tiền kinh doanh cô vẫn tiếp tục làm thêm ngoài, bán cả đồ nữ để đủ vốn lấy hàng.

Việc buôn bán bước đầu hiệu quả do đúng xu hướng, đối tượng khách hàng. Chính điều đó đã thúc đẩy Linh Cát đứng ra mở cửa hàng cuối năm 2010. Đến đầu năm 2012, khi đang sở hữu 3 cửa hàng thời trang, Linh Cát quyết định mở công ty thời trang Cát Sa.

Cô chủ Catsashop bộc bạch có nhiều thời điểm cô cảm thấy quá mệt mỏi, nhiều việc phải gánh vác. Có những lô hàng bị lỗi, lô vải nhập về bị rút không thể bán vì sợ mất uy tín nên đành chịu lỗ. Việc kinh doanh ở tuổi đời trẻ nên có lúc bị đối tác chèn ép trên thương trường, phải đối mặt xử lý nhiều vấn đề cũng khiến Linh Cát thấy chán nản nhưng rồi đam mê lại trỗi dậy cùng với ý chí và trách nhiệm, cô lại trở về với guồng quay công việc.

Hiện tại, Linh Cát đang sở hữu 7 cửa hàng thời trang và 27 đại lý mang thương hiệu Catsashop trên cả nước. Cô có thu nhập hơn 100 triệu hàng tháng. Kế hoạch sắp tới của cô là mang sản phẩm qua bán ở Mỹ và Úc. Việc xây dựng Catsashop trở thành một thương hiệu thời trang nam lớn cho đối tượng trẻ và chất lượng tốt, giá cả hợp lý là mục tiêu của cô.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Làm giàu từ ý tưởng xanh

Ngày nay, có những người trẻ rất năng động, dám nghĩ, dám làm. Từ những việc tình cờ, họ nắm bắt và không ngại khó, dấn thân khởi nghiệp. Đáng nói là công việc ấy không chỉ mang lại lợi ích về mặt kinh doanh mà còn giải quyết được những vấn đề về môi trường, xã hội.

Quan điểm của họ rất tích cực và đáng để nhiều người suy nghĩ. Đó là thay vì bình phẩm và bày tỏ thái độ lo lắng hay bất mãn, mất lòng tin thì hãy hành động cụ thể để góp phần giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.


Chúng tôi muốn nói đến hai vợ chồng trẻ Nguyễn Thị Thanh Loan – Nguyễn Quang Quỳnh và đều thuộc thế hệ 8X – chưa qua tuổi 30 và đang là chủ nhân của Công ty Minh Phát tại phố núi Đắk Lắk với lĩnh vực chính là thu mua nông sản nguyên liệu mà mục đích chính là làm sạch môi trường tại địa phương.
Ý tưởng xuất phát

Quê gốc ở miền Bắc nhưng từ nhỏ Thanh Loan đã theo gia đình vào Đắk Lắk sinh sống. Đi học và tốt nghiệp ngành Cử nhân điều dưỡng tại Trường Đại học Tây Nguyên, cô gái nhỏ nhắn yêu và gắn bó quê hương thứ hai – mảnh đất nhiều tiềm năng này.

Khi ra trường, suy nghĩ về công việc tương lai, bỗng một ngày Thanh Loan phát hiện, Đắk Lắk là nơi trồng nhiều mít và xung quanh việc mua bán trái cây này có nhiều việc còn bất cập, do ý thức của người dân chưa cao nên ảnh hưởng đến môi trường. Nhất là tại các huyện Eakar, huyện Krong Pak, huyện Krong Buk… tập trung rất nhiều công ty và các điểm thu mua mít múi.

Người dân địa phương ngoài việc làm rẫy cà phê, họ còn đi thu mua mít trái về bóc vỏ để bán cho các điểm mua mít múi. Các sản phẩm thừa như vỏ, xơ mít, hột mít bị coi là rác và được đổ thành đống lớn ở ven những con đường lớn nhỏ, ven bờ suối, nhiều nhất là vào mùa thu hoạch, từ tháng Ba đến tháng Sáu hằng năm.

Số rác này không được xử lý nên khi phân hủy, gây ra mùi rất khó chịu, hòa vào nguồn nước tự nhiên gây ô nhiễm, ruồi bọ có điều kiện phát triển… làm ảnh hưởng đến môi trường sống, sức khỏe của người dân.


Kiến thức về y tế đã giúp cho Thanh Loan thấy đây là điều không ổn, nếu không có biện pháp xử lý thì tình hình ô nhiễm sẽ ngày càng nghiêm trọng. Đem trăn trở ấy bàn với chồng, chàng kỹ sư lâm sinh với chuyên môn quản lý, quy hoạch rừng nên nhất thời cũng chưa nghĩ ra cách gì nhưng gật đầu chiều vợ, rằng phải làm một cái gì đó.
Vậy là cả hai đã tìm tòi, mày mò từ sách vở đến thực tế rồi cuối cùng quyết định xử lý theo hướng tận dụng nguồn nguyên liệu rác mít để làm thức ăn gia súc.

“Từ ý tưởng cho đến bắt tay vào việc là cả một quá trình không đơn giản. Nhưng chúng tôi đều nghĩ rằng, phải làm thì mới biết sức mình đến đâu” – Thanh Loan nhớ lại những ngày đầu.

Lúc đó cô nghĩ, đây là hướng kinh doanh mới có nhiều triển vọng, vì hạt mít từ xưa đã được người dân biết đến như một nguồn thực phẩm nhưng hiện nay bị coi là phế phẩm, không dùng vào việc gì nên biến thành rác gây ô nhiễm môi trường. Nếu bây giờ biết tận dụng thì sẽ biến rác thành tiền.

Tuổi trẻ luôn có nhiều hoài bão và cả tham vọng, với Thanh Loan lý tưởng sống mà cô gái trẻấp ủ còn là phải “sống đẹp – sống có ích”, phải có trách nhiệm với môi trường sống của chính mình. Thế nên dù có dè dặt với ý tưởng mới lóe, vợ chồng cô vẫn quyết tâm gây dựng nhà xưởng. Công ty Minh Phát đã ra đời trong hoàn cảnh đó.

Vượt qua những khó khăn

Sau sáu tháng đầu tư sức lực, trong túi chỉ có 10 triệu đồng vốn, khó khăn chồng chất, cuối cùng Công ty Minh Phát của vợ chồng Thanh Loan cũng hoạt động được vào tháng 9/2009.

Thanh Loan nói: Quyết tâm làm giàu cho bản thân từ việc sản xuất “rác” thành thức ăn gia súc, nhưng hành trang của chúng tôi lúc ấy không có gì ngoài hai tấm bằng kỹ sư lâm sinh và cử nhân điều dưỡng.

Cũng có những phút nản lòng khi gặp quá nhiều khó khăn, như không có vốn để thử nghiệm, không có mối quan hệ để bán hàng nên thường xuyên bị ép giá, không có kiến thức chuyên ngành… nhưng chúng tôi động viên nhau rằng chưa thành công thì không được bỏ cuộc”.

Việc đầu tiên là giới thiệu hoạt động của công ty với bà con địa phương. Ban đầu ai cũng ngạc nhiên khi biết có việc mua rác, sau đó thì phấn khởi, bởi ít nhiều nhờ vậy mà họ có thêm thu nhập. Rác mít thay vì bỏ đi như trước thì giờ họ phơi khô rồi đem bán cho công ty. Khi thu gom đủ số lượng, công ty sấy khô, loại bỏ rác trước khi nghiền thành phẩm để bán lại cho khách hàng.


Công nhân đang làm việc trong xưởng chế biến của Công ty Minh Phát
Khó khăn rồi cũng dần được tháo dỡ khi Công ty Minh Phát còn non trẻ, nhưng với tiêu chí hoạt động “vì môi trường” nên được sự ủng hộ của chính quyền địa phương, còn người dân thì nhiệt tình hợp tác. Cứ như thế Minh Phát dần phát triển, đầu tư thêm máy móc, tăng công suất chế biến, góp phần cải thiện đáng kể môi trường sống của địa phương và qua đó, ý thức bảo vệ môi trường của người dân cũng được nâng cao hơn.
Từ năm 2010 đến 2012, Minh Phát đã mua 3.000 tấn hạt mít, xử lý 10.000 tấn rác mít (khoảng 3,3kg hạt mít tươi phơi thành một ký hạt mít khô có giá trung bình là 2.500đ/kg). Thành công của Minh Phát là đưa vào danh mục nguyên liệu chế biến thức ăn gia súc mặt hàng bột hạt mít và tạo thêm công ăn việc làm cho người lao động địa phương cũng như các nhà thầu phụ về bao bì, vận tải…

Sau khi hoàn thiện quy trình kinh doanh – sản xuất bột hạt mít thì mới đây, vợ chồng Thanh Loan lại “mon men” đầu tư thêm nhà máy sấy bã hèm bia. Nguyên nhân cũng là do thấy được tiềm năng làm giàu của nguồn nguyên liệu này thải ra từ Nhà máy bia Sài Gòn chi nhánh Đắk Lắk.

Và những dự định

Vợ chồng Thanh Loan cho biết, theo hướng tái chế rác nông sản gây ô nhiễm môi trường thành sản phẩm có lợi cho ngành công nghiệp chăn nuôi gia súc, hướng đến mục đích cao nhất là phục vụ cho con người mà Minh Phát đã xây dựng từ đầu, trong tương lai công ty sẽ tiếp tục nghiên cứu để tái chế thêm mặt hàng xơ mít, bã mì, lá mì…

Tuy đã gặt hái được những thành công ban đầu, nhưng với hai bạn trẻ cùng chí hướng, đó chưa phải là tất cả những gì họ muốn. Thanh Loan chia sẻ: “Sắp tới chúng tôi sẽ làm đề án tham gia các chương trình dự thi về ý tưởng xanh để có thể xin tài trợ nguồn vốn để phát triển việc kinh doanh. Có tham dự những chương trình như thế mới học hỏi được rất nhiều điều hay, được mở rộng không chỉ về kiến thức, chuyên môn mà còn mở cả tấm lòng mình nữa”.

Năm 2009, Công ty Minh Phát đã tham gia cuộc thi “Hành trình xanh” do Toyota Việt Nam và Bộ Giáo dục – Đào tạo tổ chức, đã vượt qua gần 500 đơn vị dự thi để đạt giải khuyến khích.

Năm 2013, vợ chồng Thanh Loan đã khăn gói vào TP.HCM, dự định tham gia chương trình hỗ trợ doanh nhân xã hội của Trung tâm hỗ trợ phục vụ sáng kiến cộng đồng (CSIP) – tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận hỗ trợ trực tiếp doanh nhân xã hội – nhân tố tạo nên sự thay đổi, là người có những sáng kiến làm xã hội tốt hơn. Nhưng khi tiếp xúc các doanh nghiệp tham dự, tự thấy mình còn có điều kiện xoay xở nên vợ chồng cô xin rút lui, nhường lại cơ hội cho những người khởi nghiệp có hoàn cảnh khó khăn cần giúp đỡ.

Ngoài việc tái chế rác thải, Công ty Minh Phát còn lên kế hoạch thực hiện việc giáo dục cho cộng đồng dân cư xung quanh bảo vệ môi trường.

Mục tiêu đặt ra là tới năm 2030 sẽ trang bị kỹ năng mềm cho 10.000 học sinh dân tộc thiểu số theo chủ đề bảo vệ môi trường, giúp các em hiểu hơn về bản thân mình với câu hỏi “Tôi là ai?”, cũng như lập được kế hoạch phát triển bản thân với câu hỏi “Tôi sẽ là ai?”. Khi nhắc đến các em học sinh dân tộc còn gặp nhiều khó khăn, ánh mắt cô gái trẻ sáng lên, một cái nhìn cương nghị đầy quyết tâm.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Tỷ phú Internet làm giàu nhờ tư duy khác người

Khát khao cải thiện cuộc sống con người và cung cấp sản phẩm phục vụ miễn phí cho cộng đồng là nền tảng chính đem lại vinh quang và sự giàu có cho các doanh nhân Internet.

1. Nắm bắt được xu hướng

Bí quyết đầu tiên tạo thành công cho các tỷ phú Internet là khả năng nắm bắt được lợi thế trong xu hướng kinh doanh mới.

Internet đã trở thành một xu hướng và trong khi hầu hết mọi doanh nghiệp trong ngành này nỗ lực duy trì thị phần của mình, thì các tỷ phú Internet lại tìm kiếm những cách thức tạo ra tác dụng đòn bẩy thông qua việc nắm bắt những xu hướng mới, mạnh dạn thay đổi để tìm kiếm sự phát triển đột phá.

2. Khởi nghiệp từ nền tảng nhỏ bé

Jeff Bezos “khai sinh” ra Amazon tại chính garage của nhà mình

Các doanh nhân công nghệ không thể trở thành tỷ phú sau 1 đêm, mà họ thường phát triển từ quy mô nhỏ và rất thiếu thốn.

Hầu hết mọi người đều rất ngưỡng mộ các tỷ phú công nghệ như Mark Zuckerberg, Jeff Bezos, Larry Page, nhưng chả mấy ai biết họ đã khởi nghiệp ra sao.

Thật thú vị là, Mark Zuckerberg, Larry Page, Jerry Yang, David Filo và Sergey Brin đều bắt đầu sự nghiệp kinh doanh Internet của mình tại phòng ngủ tập thể.

Còn Jeff Bezos thì “khai sinh” ra Amazon tại chính garage của mình.

Những con người vĩ đại này không ngồi nghĩ ý tưởng, lập kế hoạch kinh doanh rồi đợi nhà đầu tư rót vốn, mà họ bắt tay ngay vào việc thực hiện ý tưởng bằng nguồn lực của chính mình và rồi phát triển dần tới khi có được tiếng tăm.

3. Tạo sản phẩm cung cấp miễn phí cho cộng đồng

Người tiêu dùng được hưởng lợi rất nhiều từ thành quả của các tỷ phú công nghệ.

Ngày nay, chúng ta hoàn toàn khi sử dụng miễn phí các ứng dụng công nghệ, như gọi điện thoại miễn phí, gửi thư điện tử miễn phí, chat miễn phí… Chính sự cống hiến phi thường của những người sáng tạo ra các sản phẩm công nghệ này là nền tảng mang lại thành công ngoạn mục cho họ, biến họ trở thành những tỷ phú đáng kính.

4. Hiện thực hoá những khát khao đổi mới


Larry Page, người đồng sáng lập Google

Hầu hết các tỷ phú Internet không phải là những kỹ sư thực thụ trong lĩnh vực của mình, mà họ là những người đi sau, song có khát khao đổi mới và chiến lược cạnh tranh quyết liệt.

Google và Yahoo đâu có phải là các công cụ tìm kiếm đầu tiên. Trước họ đã có Ask.com, nhưng Google và Yahoo đã nhanh chóng vượt trội và đến nay, không mấy ai còn nhớ đến Ask.com nữa.

“Chúng tôi hướng và đổi mới và tin tưởng rằng, ứng dụng di động là địa hạt chủ đạo”, ông Larry Page, người đồng sáng lập Google nói.

Tương tự, Amazon cũng không phải là cửa hàng sách trực tuyến đầu tiên. Nhưng với chiến lược đổi mới, Jeff Bezos đã đưa Amazon lên vị trí số 1 thế giới hiện nay về bán hàng trực tuyến.

5. Có sứ mệnh rõ ràng


Mark Zuckerberg, người đồng sáng lập của Facebook

“Điều mà tôi luôn trăn trở là sứ mệnh tạo ra một thế giới mở”, Mark Zuckerberg, người đồng sáng lập ra Facebook cho biết.

Có thể thấy, một trong những lý do để các doanh nhân Internet trở thành tỷ phú là bởi họ mang trong mình một sứ mệnh cao cả, đó là sứ mệnh tác động tích cực đến đời sống con người.

Nói chung, sứ mệnh kinh doanh có ý nghĩa cực kỳ quan trọng để khởi nghiệp kinh doanh cũng như để duy trì hoạt động và phát triển.

Nếu không có một sứ mệnh kinh doanh mạnh mẽ, bạn có thể thành công, song thành công đó cũng sẽ sớm qua đi.

6. Tái đầu tư vào kinh doanh

Trong 5 năm qua, Jeff Bezos không chi trả cổ tức. Trong khi đó, Larry Page và Sergey Brin làm việc miệt mài, song không lĩnh một đồng. Các doanh nhân Internet này đã trở thành tỷ phú bởi họ đã tái đầu tư không chỉ lợi nhuận, mà cả thời gian và các nguồn lực khác của mình cho kinh doanh.

Thay vì chia lợi nhuận rồi vung vãi vào cuộc tiệc tùng, họ lựa chọn cách không nhận lợi nhuận để tập trung vốn đầu tư mở rộng kinh doanh thông qua chiến lược thâu tóm.