Trang

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Kiếm bộn tiền từ nỗi sợ thực phẩm bẩn

Giới kinh doanh đang nhìn nhận thực phẩm là một trong những phân khúc phát triển nhất trên thị bán lẻ trực tuyến. Họ kiếm được khá bộn tiền từ chính nỗi lo sợ của người tiêu dùng về những mặt hàng độc hại cho sức khỏe.



Một trang web bán thực phẩm trực tuyến ở Trung Quốc

Thị trường bán lẻ thực phẩm trực tuyến Trung Quốc đang bùng nổ cùng với sự lớn mạnh của tầng lớp trung lưu. Các công ty như COFCO và Shunfeng Express tin tưởng với dân số 1,3 tỷ, người Trung Quốc sẽ sẵn sàng bỏ nhiều tiền để mua lại sự yên tâm khi tiêu dùng thực phẩm.

“Tôi nghĩ rằng người Trung Quốc sẵn sàng trả tiền cho dịch vụ cao cấp với giá cao hơn so với phương Tây. Tại các thị trường khác, như Anh thì thực phẩm trực tuyến phát triển chủ yếu vì sự tiện ích. Nhưng ở Trung Quốc, điều mà mọi người quan tâm chính là chất lượng và sự an toàn thực phẩm”, ông Chen Yougang - đối tác tại tổ chức cố vấn McKinsey, khẳng định.

Việc thuyết phục khách hàng bảo thủ Trung Quốc về chất lượng thực phẩm sẽ vẫn còn là một thử thách lớn. Cô Zhang Lei người Thượng Hải thể hiện sự hoài nghi trước những sản phẩm được quảng cáo là thực phẩm hữu cơ. “Mọi người đều biết rằng, tại Trung Quốc thực phẩm hữu cơ là một thứ không tưởng”.

Tuy nhiên, thực tế tổng doanh thu bán hàng trực tuyến các thực phẩm tươi sạch tại Trung Quốc có thể đạt mức 40 tỷ nhân dân tệ (6,5 tỷ USD) trong 5 năm tới từ mức 11,5 tỷ tệ vào năm nay - Zhou Wen Quan, chuyên gia phân tích cấp cao tại tổ chức cố vấn Beijing Orient Agribusiness Consulting cho hay.

Còn tổ chức nghiên cứu Euromonitor thì nhìn nhận rằng tăng trưởng tại Trung Quốc có thể dễ dàng áp đảo các thị trường nước ngoài. Họ nghiên cứu về khối lượng nhiều hơn là giá trị giao dịch trực tuyến các thực phẩm sạch. Theo đó, thị trường Trung Quốc được dự đoán tăng khoảng 8% đến năm 2017 từ 664 triệu tấn trong năm nay, so với mức 5% tại Mỹ từ 77 triệu tấn.

Tính đến nay, số lượng thực phẩm được bán nhiều nhất tại các trang mua bán trực tuyến hàng đầu Trung Quốc như Yihaodian (chủ yếu thuốc sở hữu của Wal-Mart) và Jingdong Mall là sản phẩm đóng gói có hạn sử dụng tương đối dài.

Thế nhưng làn sóng kinh doanh mới lại đang tập trung vào những sản phẩm sạch cao cấp, sử dụng Internet để hưởng tới những khách hàng thu nhập cao.

“Rau quả ở đây thực sự tươi sạch. Thực phẩm siêu thị nhìn không được như vậy, đặc biệt là vào buổi tối”, cô Lei Na, dân Bắc Kinh - người mua hàng qua mạng tại các trang như Womai.com cho hay.

Shunfeng Express, công ty cung cấp thực phẩm lớn nhất của Trung Quốc hồi năm ngoái đã ra mắt chương trình Shunfeng First Choice, phục vụ một loạt sản phẩm tới khoảng 500.000 khách hàng. Khoảng 70% là các sản phẩm nhập khẩu như rượu và sữa nhưng họ cũng bán hải sản, thịt và rau quả địa phương.

“Chúng tôi trực tiếp tới các nông trại để thu lượm sản phẩm và sử dụng đội ngũ hậu cần để chuyển thẳng đến người tiêu dùng. Chúng tôi loại bỏ mọi công đoạn khác”, Yang Jun - giám đốc kinh doanh và marketing của công ty cho hay.

Các nhà kinh doanh khẳng định, việc cắt giảm những khâu trung gian sẽ giúp người tiêu dùng tiếp cận được những sản phẩm tươi sạch hơn.

Với 10 triệu người truy cập mỗi phút, Taobao - trang thương mại điện tử lớn nhất Trung Quốc đã thúc đẩy sự bùng nổ của thị trường thương mại điện tử tại quốc gia này. Doanh số bán thịt, hải sản, hoa quả và rau tăng 42% vào năm ngoái lên 1,3 tỷ tệ.

Khi mà những vụ lùm xùm về an toàn thực phẩm đã làm chấn động giới tiêu dùng Trung Quốc, khi các sản phẩm từ nhà xuất khẩu sữa lớn nhất thế giới Fonterra bị thu hồi khỏi các cửa hàng Trung Quốc thì các công ty kinh doanh thực phẩm trực tuyến uy tín lại tỏ ra hết sức tự tin rằng có thể vượt qua những rào cản trên thị trường.

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Bốn bí quyết thành công lâu dài từ Martha Stewart

Con đường của một doanh nhân rất hiếm khi suông sẻ, đây là điều mà Martha Stewart học được ngay từ những ngày đầu kinh doanh. Từ công việc đầu tiên trong đời cho đến khi trở thành một nhà môi giới chứng khoán trên Phố Wall và thành lập một công ty nhỏ chuyên tổ chức tiệc - cung cấp thức ăn cho các sự kiện, Stewart đã áp dụng những bài học từ thành công lẫn thất bại vào từng phương diện trong sự nghiệp của mình.


Tiếp sau thành công của công ty tổ chức tiệc, Stewart đã xuất bản được nhiều đầu sách về giải trí vào những năm 1980, và thậm chí đã thành lập một công ty thương mại và truyền thông thương mại Martha Stewart Living Omnimedia. Thương hiệu mang tầm quốc tế này của bà ngày nay còn cung cấp cả sách, tạp chí và các chương trình ti vi đến với gần 66 triệu người tiêu dùng và bao hàm hơn 8.000 sản phẩm có thương hiệu trong các cửa hàng bán lẻ.

Tại hội nghị National Association of Professional Women's National Networking Conference (tạm dịch: Hội Nghị Mạng Lưới Quốc Gia Do Hiệp Hội Phụ Nữ Thành Đạt Quốc Gia tổ chức), Stewart đã chia sẽ về hành trình sự nghiệp, triển vọng của mình và lý do vì sao bà vẫn muốn làm việc cho đến khi “gần đất xa trời”.

Sau đây là 4 bài học mà bà đã chia sẽ. Những bài học này đều rất bổ ích cho dù bạn đang hoạt động trong bất cứ lĩnh vực nào.

1. Học hỏi không ngừng từ cuộc sống

Stewart cho biết: “Bạn đừng bao giờ nghỉ hưu, thậm chí không nên nghĩ đến điều đó. Vì điều đó có nghĩa là cuộc đời và sự nghiệp của bạn đang đi xuống, ai lại muốn như vậy chứ?” Để minh chứng cho điều đó, bà đề cập đến sự nghiệp tay trái của mình chẳng hạn như biến việc làm vườn thành một ngành kinh doanh làm vườn. Bà nói: “Bạn phải nghĩ ra một cái gì đó để làm chứ”.

2. Tìm kiếm cảm hứng ở mọi nơi

Theo Stewart, bạn hãy chú ý đến những điều xung quanh bạn, và luôn luôn để ý đến những tài năng mới. Bà luôn thăm dò và tìm ra các nghệ sĩ có tiềm năng tại các sự kiện như Smithsonian Craft Show (sự kiện triễn lãm nghệ thuật thủ công) cho tạp chí của mình. Hơn nữa, bà cũng tìm được nguồn cảm hứng cho các sản phẩm mới ở khắp nơi và thậm chí trong buổi phỏng vấn, bà cũng được “một công đôi chuyện”. Bà chia sẽ rằng ngay cả cách trưng bày hoa trên sân khấu cũng nảy lên ý tưởng thiết kế ra bộ drap giường.

3. Tìm ra sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống

Stewart không phân biệt cuộc sống và công việc của mình. Bà nói: “Công việc chính là cuộc sống của tôi”. Đối với một doanh nhân xem công ty của mình là nghề nghiệp, cuộc sống và hơi thở của mình thì liên tục làm việc chính là yếu tố sống còn cho thành công của họ. Tuy nhiên, bà cũng nhận thức rằng điều này không phải luôn luôn đúng với mọi người.

4. Tiến lên không ngừng

Phải tiếp tục tiến lên, bất kể bạn đang đối mặt với những trở ngại lớn nào. Trong đó, bà đề cập đến một thử thách lớn của chính mình vào năm 2004, khi bà phải ngồi tù tại nhà tù liên bang do vụ bê bối trong nội bộ kinh doanh. Tuy nhiên, bà vẫn giữ cái nhìn lạc quan trong thời gian này. Bà nói: “Tôi chưa bao giờ bị suy sụp, vì đó chỉ là khoảng đường gồ ghề trên chặn đường sự nghiệp của mình”. Cũng giống như trong sự nghiệp của mình, Stewart chưa bao giờ phớt lờ các vấn đề của mình. Thay vì vậy, bà cố gắng tìm kiếm các nguồn cảm hứng trong những thời điểm khó khăn như vậy.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Quảng cáo trên ngực, mông hot girl chỉ 300.000-3 triệu đồng

Đôi khi thân thể cũng có thể giúp bạn "kinh doanh" hợp pháp một cách siêu hiệu quả. Những kiểu quảng cáo bằng cơ thể phụ nữ kỳ dị nhất thế giới.
Quảng cáo trên bầu ngực

Cách đây không lâu, một cô gái trẻ tại Sec đã gây xôn xao dư luận với lời mời chào quảng cáo đặc biệt trên Facebook của mình. Khách hàng có thể quảng cáo sản phẩm hoặc sự kiện trên một trong hai bên ngực của cô gái với giá cực kỳ cạnh tranh: chỉ có 5 bảng Anh (tương đương 168.000 VNĐ) cho 1 bên và giá "đặc biệt" 9 bảng (302.000 VNĐ) cho cả 2 bên.

Quảng cáo này ban đầu được đăng trên một website tai Cộng Hòa Séc. Sau đó, nó được đăng lại trên mạng xã hội Facebook và ngay lập tức đã nhận được hơn 2.000 Like. "Tôi là một cô gái trẻ xinh đẹp và tôi muốn dùng ngực của mình để làm thiệp chúc mừng và quảng cáo", cô gái này giải thích. Cô nói thêm rằng nó hoàn toàn không liên quan đến sex.

Cho thuê vòng 3 để quảng cáo

Mới đây, tại Trung Quốc cảnh tượng một cô gái đứng rao bán vị trí quảng cáo trên chính vòng 3 của mình đã khiến mọi người xôn xao. Nhiều người đã chụp lại hình ảnh của cô gái này và đăng tải tràn lan trên mạng.

Cô gái này đeo khẩu trang và đứng trên cầu vượt, tay cầm một cái quạt có dòng chữ: "Địa bàn do tôi quản lý" kèm theo đó là số điện thoại di động. Bên cạnh đó, ở vòng 3 của cô í có dán một tờ giấy viết thông tin: "Vị trí mời quảng cáo, mỗi giờ 888 Nhân dân tệ (tương đương 2,7 triệu VNĐ)". Nhiều người tỏ ra bất bình với hành động của cô gái này. Họ cho rằng, cô í có vấn đề về đầu óc hoặc muốn chơi trội.

Thiếu nữ Nhật rủ nhau cho thuê đùi làm quảng cáo

Cách đây không lâu tại Nhật Bản đã rộ lên 1 cơn sốt quảng cáo trên đùi, thu hút rất nhiều thiếu nữ tham gia.

Được biết, với cặp chân dài và đẹp, những cô gái trẻ tuổi có thể mang "cần câu cơm" này của mình trở thành món mời chào các nhà sản xuất. Thông tin doanh nghiệp, logo, slogan hay chương trình khuyến mãi sẽ được in lên đùi những cô gái này và họ phải đứng ở những vị trí đông người qua lại.


Ngoài sở hữu những đôi chân dài miên man, những cô người mẫu phải diện váy ngắn và chịu khó đi lại cho mọi người chú ý. Tuy không yêu cầu quá cao về sắc đẹp nhưng theo một số nhà quảng cáo thì những cô gái có khuôn mặt xinh đẹp hơn thì số tiền họ nhận được cũng nhiều hơn.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Từ tên cướp thành chủ trang trại tiền tỷ

Ông Dương đứng trước thành quả lao động của mình
Là người tù biết vượt lên số phận, ông Dương đã thành chủ trang trại có quy mô lớn nhất vùng, tạo việc làm cho nhiều người dân.

Trần Văn Dương (48 tuổi, ở xã Đức Long, huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh) là chủ trang trại duy nhất ở cánh đồng Bà Nghẹo, với hàng trăm con lợn, gà và hệ thống ao cá kết hợp. Trang trại như một khu nghỉ dưỡng, du lịch bởi sự sạch sẽ, thoáng đãng. Để có được ngày hôm nay, ông Dương đã cố gắng vượt qua mặc cảm của người từng đi tù.

Ông Dương nhớ lại, năm 1983, khi đang học lớp 11 đã cùng 3 người bạn cùng lớp lập nhóm cướp tại khu vực ga Đức Lạc. Sau 2 phi vụ đầu thành công, một thành viên bị nạn nhân bắt được, giao công an. 3 người còn lại bị bắt sau đó. Dương bị tuyên phạt 7 năm tù.

Sau 5 năm khoác trên mình bộ quần áo sọc dọc, ông được đặc xá ra tù trước thời hạn. Trở về đời thường, như bao người tù khác, ông mặc cảm, ngại tiếp xúc với bạn bè, bà con lối xóm. Mất gần một năm hoài phí với nỗi mặc cảm ấy, được bố mẹ động viên, ông vào miền Nam lập nghiệp.

Bôn ba khắp các tỉnh Tây Nguyên và các tỉnh phía Bắc, cũng phải mất hơn 5 năm, sau cùng ông dừng chân tại tỉnh Lâm Đồng, giúp việc cho một ông chủ trang tại đồn điền, chăn nuôi và trồng hoa.

Bốn năm gắn bó với chủ trang trại này, Dương không chỉ tích cóp được số vốn 20 triệu đồng, đủ để về quê khởi nghiệp mà được người con gái của nắng gió cao nguyên đem lòng yêu thương. Cô là con của một ông chủ trang trại mà ngày thường Dương vẫn bỏ mối trong thời gian làm thuê.


Trang trại tiền tỷ đẹp như tranh của ông Dương

Hai vợ chồng cưới nhau được một thời gian thì khăn gói về quê ở Hà Tĩnh quyết tâm làm giàu. Dương khởi nghiệp bằng chiếc máy xay xát phục vụ người dân trong xã chăn nuôi lợn vì chưa đủ vốn để hiện thực hóa giấc mơ trang trại mà đã ấp ủ theo mô hình của ông chủ ở Lâm Đồng.

Hai năm sau khi về lại quê hương, Dương thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng để chăn nuôi lợn theo quy mô lớn, vừa làm vừa lọ mọ chọn hướng đi phù hợp. Lứa lợn đầu tiên xuất chuồng, vợ chồng lỗ nặng do thiếu kinh nghiệm. Phong thủy địa phương cũng khác nên không thể áp dụng rập khuôn theo mô hình nơi khác.

Năm 2003, ông Dương tiếp tục vay mượn để đầu tư vào mô hình chuồng trại. Lần này, Dương gặp chính quyền địa phương, xin được mượn vùng đất sình lầy hoang hóa ở cánh đồng Bà Nghẹo để lập trang trại. Chưa đầy một năm sau, vùng đất này đã biến thành vườn cây, trang trại chăn nuôi lợn, gà và ao cá.

5 năm miệt mài với công việc chăn nuôi, ông Dương có trong tay khối tài sản với 1.500 con vịt đẻ, 300 con lợn gồm có cả nái lẫn lợn thương phẩm, 10 con bò và hơn 1 hecta ao hồ nuôi cá nước ngọt. Không chỉ làm giàu cho mình, ông còn tạo công ăn việc làm cho nhiều lao động trên địa bàn.

Đại tá Nguyễn Xuân Chính, Trưởng Công an huyện Đức Thọ cho biết, ông Dương là điển hình tiên tiến trong khu dân cư, biết vượt qua quá khứ lỗi lầm để hoà nhập tốt với xã hội. Trong các chương trình phòng chống tội phạm, an ninh trật tự ở địa phương, ông Dương luôn tham gia nhiệt tình và có tiếng nói khiến người khác phải kính nể. Từ năm 2005 đến nay, ông Dương có tên trong Hội đồng nhân dân của xã Đức Long và năm nào cũng được tín nhiệm với số phiếu cao.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Nữ sinh 15 tuổi kiếm triệu đô từ bán dép xỏ ngón

Nảy ra ý tưởng từ năm lên 8, thành lập công ty khi 13 tuổi, chỉ sau 2 năm, Madison Robinson đã đưa sản phẩm của mình vào các chuỗi bán lẻ thời trang nổi tiếng như Macy's hay Nordstrom và kiếm được cả triệu đô.


Madison đã bán được hơn 60.000 đôi dép trong vòng 2 năm. Ảnh: Forbes
Trong khi phần lớn bạn bè cùng tuổi còn lo học hành, hay mải đắn đo nên mặc gì trong buổi dạ hội ở trường, Madison Robinson, 15 tuổi ở bang Texas (Mỹ) đã kiếm được cả triệu USD từ kinh doanh dép xỏ ngón.

Năm lên 8, Madison đã nảy ra ý tưởng làm những đôi dép xỏ ngón trang trí bằng hình sinh vật biển và gắn đèn nhấp nháy. Sau này, bố cô - Dan Robinson - một nhà thiết kế áo phông đã giúp biến những bức vẽ của con gái thành sản phẩm mẫu.

Hơn 30 cửa hàng đã liên hệ với cha con Robinson ngay khi nhìn thấy những đôi dép độc đáo này tại một hội chợ thương mại. Năm 2011, công ty của Madison ra đời với cái tên "Fish Flop". Thương hiệu này nhanh chóng trở nên nổi tiếng, đặc biệt là với trẻ em. Bởi Madison không chỉ bán mũ, áo phông mà còn viết sách cho trẻ em và cả ý tưởng về một trò chơi online dưới thủy cung.

Website fishflops.com của Maddie cũng được thiết kế trên tông màu xanh biển, những sản phẩm đều được in hình các con vật ngộ nghĩnh như cá voi, rùa biển, bạch tuộc... Theo Forbes, Madison là một cô bé táo bạo, tài năng và có thể lọt top 400 tỷ phú trong tương lai.

Mỗi đôi dép xỏ ngón có giá 25 USD. Trong hai năm kể từ khi thành lập công ty, Madison đã bán được hơn 60.000 đôi với doanh thu bán lẻ 1,2 triệu USD. Theo bố cô, đây chưa phải là toàn bộ doanh thu của công ty, do họ còn bán buôn nữa.

Mới đây, Madison cũng ký hợp đồng với hai đại gia bán lẻ thời trang là Macy's và Nordstrom. Macy's thậm chí còn đề nghị Madison thiết kế dòng sản phẩm cho người lớn.

Madison cho biết việc kinh doanh đã giúp cô trau dồi nhiều kỹ năng sống. Không chỉ tự thiết kế, đổ màu trên máy tính, Madison còn phải học cách đóng gói hàng vận chuyển, giám sát kho, đặt giá, marketing trên mạng xã hội, theo dõi doanh thu và quản lý gian hàng trong hội chợ thương mại. Cô còn từng viết thư tay để tiếp cận các nhà bán lẻ, sau đó thuyết phục họ bằng những mẫu thiết kế khả thi của mình.

Dù kiếm được không ít tiền, Madison cho biết bố cô sẽ giữ toàn bộ và để dành cho tới khi vào đại học. Cô muốn phát triển thêm Fish Flop khi đủ 18 tuổi bằng kinh nghiệm thực tế và còn cân nhắc mở một lớp dạy kinh doanh.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Ông Thìn và câu chuyện về kinh doanh phở

Mr Thìn và công đoạn xắt hành. (Ảnh: TT&VH) Tồn tại giữa "thế giới phở"
Ở đất sành ăn như Hà Nội, kinh doanh phở không phải là chuyện dễ dàng gì. Kinh doanh phở thành công lại còn khó hơn, và trở thành nhân vật nấu phở hàng đầu Hà Nội để đi dạy ở nước ngoài lại còn khó gấp bội.


Mr Thìn và công đoạn xắt hành. (Ảnh: TT&VH)
Tồn tại giữa "thế giới phở"

Phở Hà Nội là một câu chuyện dài của nhiều thế hệ, với nhiều cách nấu, đủ kiểu vị và hàng chục phương thức kinh doanh.

Nhà văn Thạch Lam trong tác phẩm "Hà Nội 36 phố phường" đã nói về một thứ phở ngày xưa có lẽ chẳng có mấy người biết kiểu ăn lạ đời của người nghiện hút, ấy là bát phở có mấy giọt cà cuống của một gánh phở đỗ ở gốc đa có miếu thờ trong sân bệnh viện Phủ Doãn.

Nhà văn Nguyễn Tuân sành thưởng thức đã viết nhiều về cái ngon của phở tái dúng, tái lăn, xào giòn, xào mềm, nhưng ông chỉ dùng phở thịt bò chín và gọi "đấy mới là tinh hoa phở".

Nhà văn Tô Hoài cho rằng, phở có xuất phát từ Quảng Đông, Trung Quốc, nguyên là món "ngưu nhục phấn" (thịt bò, bánh), sang đến đây thì đã bị Hà Nội hóa thành phở và khác hẳn cái món gốc gác ở quê hương.

Hà Nội cũng có món phở chua nguồn gốc Hoa Nam lan sang Cao Bằng rồi xuống ngõ Trung Yên, với số phận chìm nổi không may mắn, không mở mang thêm được và ít lâu thì vắng bóng.

Thoạt đầu Hà Nội chỉ có phở chín - phở bò, phở trâu. Đến năm 1939, chiến tranh thế giới lần thứ hai mới thêm mặt hàng phở gà - có lẽ hồi ấy đói kém thiếu trâu bò. Mãi về sau mới có phở tái bò. Mới đây có nhà hàng làm cả phở tái gà.

Mỗi hàng chuyên một thứ, hàng nào được tiếng cũng vì một thứ phở ấy. Phở xào, phở sốt vang thì lên Hàng Buồm. Phở tái lăn có hiệu Nghi Xuân Hàng Quạt.

Quãng những năm 1960, ở ngã năm đầu Lò Đúc, hiệu phở nhà thím Lìn con dâu nhà Nghi Xuân hãy còn bán tái lăn. Nhưng cửa hàng thím Lìn cũng đã theo thời có tái lăn, lại có phở chín, phở tái và cả chim quay, cá quả xào chua ngọt.

Các hàng phở có tiếng, nhiều người có tuổi còn nhớ lại thường là phở gánh và mỗi sớm đến đỗ một chỗ. Phở Kim ở Lò Đúc. Phở Tàu Bay ở dốc Cây Thị Hàng Gà.

Thời chống Mỹ, những đêm máy bay Mỹ ném bom xuống Hà Nội, chỉ còn mỗi ông phở Thìn Hàng Dầu đứng suốt đêm.

Khách nhớ ông Thìn không phải vì phở ngon hay là ông hàng pha trò nói vằn vèo như hát. Mà vì cái cảnh ăn phở khác thường.Nửa đêm, máy bay lao xuống ném bom cầu Long Biên, chỉ có hàng phở ông Thìn mở. Đôi khi báo động, phải bưng bát phở ra hố cá nhân sát mép nước hồ Gươm, ăn tiếp.

Cuối năm 1979, giữa thời bao cấp khó khăn, ông Nguyễn Trọng Thìn ở phố Lò Đúc quyết định kinh doanh phở để nuôi sống gia đình có tới 10 anh chị em mà ông là con thứ tư.

Dù rằng đã có một phở Thìn bờ Hồ nổi tiếng, và hàng phở sát vách nhà ông người ăn buổi sáng xếp bàn dài tới mấy gốc cây, và dù rằng thời ấy muốn mua một cái nồi quân dụng nấu nước dùng cũng là điều khó.

Cha ông, một người làm gạch hoa, cống ống máng hiệu Nguyên Thành nổi tiếng từ thời Pháp, hiểu chuyện kinh doanh nên lo lắng: "Con đã quyết chưa? Liệu có trụ nổi không?

"Sự khởi đầu không ồn ào

Ông Thìn quyết làm. Ông trả lời với cha mình rằng, hàng xóm đã mang khách tới tận cửa nhà mình rồi, chỉ cách đúng 3 bước chân. Đấy chính là điều thuận lợi.

Vốn là dân điêu khắc, ông Thìn sở hữu một niềm đam mê nghệ thuật và tính cách thích tò mò tìm hiểu. Ông lang thang tìm hiểu vị thơm của phở có từ thảo quả, hoa hồi, hành, thịt bò… thì chúng được trồng ở đâu là thơm ngon nhất.

Ông ăn ở tất cả các hàng phở nổi danh, vừa ăn vừa nghĩ. Ông nhận ra rằng, sinh vật có những loài thơm rất tự nhiên, theo địa lý. Phàm đã là loài động vật mà thịt thơm thì xương cũng ngọt, ví như gà ri ở Sơn Tây dù thiến hay không, đã ăn là "ngon đến giật mình".

Ông học hỏi trong dân gian, nhặt nhạnh được nhiều điều hay, và đến thời điểm mở cửa hàng thì đã đủ tự tin rằng, mình đã hiểu những cái hay nhất, tốt nhất về phở.

Công thức cơ bản của ông khi nảy ra ý định kinh doanh là chỉ bán phở tái lăn được, đun chảo mỡ nóng già, quẳng tỏi gừng và thịt bò thái mỏng vào, đảo thật nhanh. Ông Thìn nấu phở cho cả nhà ăn.

Hồi ấy ăn cái gì cũng thấy ngon, nhưng em gái của ông Thìn là Nguyễn Ngọc Lan, người từng bán hàng cho một nhân vật Hoa kiều có tên là Sôi Chí Liêm ở góc phố Phan Chu Trinh từ năm 8 tuổi, thấy phở của anh có sự khác biệt hẳn.

Ông Thìn nghĩ, cả nhà khen ngon, em mình khen ngon thì ai cũng sẽ thấy ngon. Sau đó, không ồn ào, ông dựng tấm biển nhỏ bằng gỗ dán sơn nâu, kích cỡ chỉ chừng 1m2, chỉ ghi mấy chữ như khách ăn vẫn thấy hôm nay "Phở Thìn Lò Đúc".

Không hề cho người sang chèo kéo khách hàng bên, nhưng một người sang ăn thử và cứ thế đông dần, 3-4 năm sau thì hàng phở nhà hàng xóm không còn một người khách nào, đành đóng cửa rồi bán nhà đi đâu đó, nghe nói là xuống ở cạnh chùa Hai Bà.

Tháng 5/2009, sau 30 năm bán phở, lần đầu tiên ông Thìn xuất ngoại là sang Hàn Quốc để dạy nấu phở. Một số người Hàn Quốc muốn mở một quán phở tại Seoul, đã đi nhiều vùng miền của Việt Nam, cả trong Nam lẫn ngoài Bắc để học nấu phở, nhưng không ưng ý.

Ông Thìn đồng ý sang Seoul dạy, tự tay làm bánh phở, đi chợ chọn thực phẩm… và đã biểu diễn bốn món xào giòn, xào mềm, áp chảo nước và tất nhiên là cả món sở trường phở tái lăn.

Ông Thìn vui vẻ kể lại rằng, "thực khách ăn không còn một sợi". Ông Thìn mời người lớn tuổi nhất, một vị giáo sư Hàn Quốc cho ý kiến. Vị giáo sư gập người chào ông và nói: "Tôi đi nhiều, thưởng thức nhiều, nhưng chưa bao giờ thấy ăn ngon và lạ như thế.

"Tổng Giám đốc công ty trên muốn mua công thức và sở hữu thương hiệu "Phở Thìn" tại Seoul, nhưng ông Thìn nói rằng, nếu các anh chị có tâm nấu ngon cho người lao động Hàn Quốc cũng như người Việt Nam lao động ở Seoul thưởng thức, thì ông không lấy một đồng nào cả. Ông không chê tiền, nhưng ông muốn làm phúc cho con cháu.

Vì thế, sau đó ở Seoul đã xuất hiện "Restaurant Tặng". Trong cửa hàng đó, phở của ông Thìn là một món quà tặng đặc biệt cho người thưởng thức ẩm thực ở xứ sở kim chi.

Và công ty này mới thông báo với ông rằng, họ đã cho mở một quán "Restaurant Tặng" thứ hai vì đông khách, làm ăn rất được.

Làm giàu bằng tiền người khác

Bạn có thể đã từng nghe về cách làm giàu của ông “vua vận tải” Daniel Ludwig bằng cách mượn tiền người khác (Other People’s Money). Chúng tôi muốn giới thiệu thêm một cách làm giàu cũng bằng tiền người khác nhưng không phải vay mượn. Đây là kinh nghiệm được chia sẻ bởi James Joseph Ling – người thiết lập Tập đoàn LTV (Ling-Temco-Vought)Corporation tại Mỹ vào những năm 1960.


Về kinh nghiệmcủa mình, James Ling đã nói “Quan trọng nhất là bạn phải giải được bài toán 2+2=5 hoặc 6.” Thực chất cách làm giàu này cũng mang ý nghĩa là vay mượn tiền người khác nhưng nó không trực tiếp là vay mượn. Đó là cách vay mượn sòng phẳng, công bằng. Đó chính là điều làm tên tuổi của James nổi tiếng khắp thế giới. Nội dung bí quyết làm giàu này như sau.
Một ngày nọ, bạn lóe sáng trong đầu một ý tưởng kinh doanh rực rỡ, đầy tiềm năng. Bạn cần vốn để thực hiện ý tưởng đó, nhưng bạn lại không có đủ tiền, thậm chí quá ít. Vậy bạn sẽ làm gì để biến nó thành sự thật?

Hãy tìm đến vài người bạn giàu có và trình bày ý tưởng của mình, hỏi xem họ có chấp nhận rủi ro để bỏ vốn hợp tác để cùng nhau kinh doanh, hay nói cách khác là mời họ làm những người đồng sáng lập công ty. Nên nhấn mạnh từ “rủi ro” để mọi người hiểu thực tế là bạn không hề mượn tiền ai, cũng không hứa hẹn là sẽ trả lại những gì. Đây là việc mọi người tự nguyện hợp tác với nhau một cách công bằng, những người bạn này theo đúng nghĩa là “cổ đông” cùng sở hữu công ty với bạn. Nếu công ty ăn nên làm ra, ai cũng có lợi nhuận. Nếu công ty chẳng may thua lỗ, tất cả sẽ cùng nói lời chia tay với tiền của mình.
Cụ thể hơn một chút, giả sử bạn có một ý tưởng nghe rất tuyệt và bạn là một người có tài trình bày đã thuyết phục được năm người bạn khác cùng tham gia. Mỗi người sẽ bỏ ta 10.000USD, thì tổng vốn ban đầu của công ty sẽ là 50.000USD. Điều này đồng nghĩa với chuyện mỗi người bạn sẽ sở hữu một cổ phần của công ty. Bạn cũng sở hữu một phần, mặc dù bạn không bỏ ra đồng nào. Với thỏa thuận là thay vì đóng góp bằng tiền, bạn sẽ phụ trách toàn bộ việc kinh doanh của công ty – thực tế thì đây là việc bạn muốn làm ngay khi nảy sinh ra ý tưởng. Như vậy, bạn nghiễm nhiên sẽ trở thành giám đốc điều hành công ty (vị trí này chỉ có một), còn năm người bạn kia vẫn dành thời gian làm công việc của họ, không tham gia việc kinh doanh hàng ngày của công ty. Họ, có thể nói, là những người đang bỏ tiền ra chơi một trò chơi mạo hiểm về tài chính.
Thế là bạn đang điều hành việc kinh doanh ý tưởng của mình với một công ty nhỏ gồm sáu cổ đông, bằng cách áp dụng phương pháp OPM mà không phải bỏ ra một đồng nào. Nếu có lợi nhuận, bạn sẽ được nhận một trong sáu phần đó.
Về lâu dài, nếu công ty thành công, bạn có thể chọn lựa nhiều hướng tiếp theo. Bạn có thể giữ nguyên nội bộ cổ đông nếu những người bạn không muốn có sự tham gia của người ngoài. Còn trong trường hợp các thành viên ban đầu muốn rút vốn bằng tiền mặt, bạn có thể mở rộng danh sách cổ đông ra bên ngoài. Bạn có thể phát triển sáu cổ đông thành hàng chục, thậm chí hàng trăm, hàng ngàn với giá trị cổ phần ngang nhau. Bên cạnh đó bạn có thể nâng hoặc giảm giá cổ phần trên thị trường trong hoàn cảnh thích hợp. Nếu việc kinh doanh thực sự thành công, số vốn góp 10.000USD ban đầu sẽ được bán cao hơn rất nhiều. Bạn cũng có thể tạo ra những cổ phần mới, bán ra ngoài thị trường và lấy tiền góp vốn phát triển công ty.

Hoặc bạn có thể giữ lại vài cổ phần, xây dựng những công ty con rồi bán lại cho người khác.
Bằng cách này, bạn có thể xây dựng được cho mình cả tập đoàn to lớn mà hầu như hoặc hoàn toàn bằng tiền người khác.
Chuyện “xây tập đoàn” của James Joseph Ling
James J. Ling, được biết với tên gọi thân mật Jimmy, người đã thiết lập nên một trong những công ty lớn nhất nước Mỹ chỉ trong vòng 14 năm. Suốt những năm 1960, người ta biết đến cái tên James Ling là một doanh nhân thành đạt như Harold Geneen của Công ty Truyền thông Quốc tế và Charles G. Bluhdorn của Gulf & Western Industries, người không ngừng theo đuổi việc xây dựng một tập đoàn ngày càng hùng mạnh.
James Ling sinh năm 1922, lớn lên trong một gia đình nghèo ở Hugo – Oklahoma. Năm 22 tuổi, ông gia nhập hải quân sau đó được chuyển qua Philippines. Tại đây, ông làm việc thu hồi và sửa chữa thiết bị điện từ việc dỡ tàu. Hai năm sau khi được giải ngũ, ông đã bán ngôi nhà ở Dallas của mình với 2.000USD để mở một công ty chuyên ký hợp đồng lắp đặt điện cho hộ gia đình. Doanh thu tăng trưởng từ 70.000USD trong năm đầu tiên lên tới 1,5 triệu USD vào năm 1955. Ngay sau đó, ông đã mua một công ty về công nghiệp không gian vũ trụ, “vật lộn” với một mớ giấy nợ từ nhiều nơi và ngân hàng. Năm 1960, Ling sáp nhập với Công ty Temco Electronics and Missiles. Năm tiếp theo, ông mua lại Chance Vought Inc., một công ty sản xuất máy bay. Từ năm 1972, tập đoàn này chính thức lấy tên Ling-Temco-Vought viết tắt là LTV.
Đây là tập đoàn tăng trưởng nhanh nhất nước Mỹ từ năm 1955 đến 1965, theo tạp chí Fortune năm 1966. Đỉnh cao của LTV là năm 1969, với 29.000 công nhân cung ứng 15.000 loại sản phẩm riêng biệt – từ hamburger đến tên lửa, từ vợt tennis đến máy bay ném bom.
Với thành công đó, năm 1984 tạp chí Inc. gọi ông là “Beethoven tài chính” người có thể hình dung ra cả một bản giao hưởng khi người khác chỉ nghe một câu nhạc. Đồng nghiệp nhận xét “Khi ông ta nói, bạn phải “nghe nhanh”. Mỗi ngày của ông là một trò cá cược với tiền. Người ta nhìn ông như một anh chàng Texas gan dạ với thần kinh thép đang biểu diễn những trò nhào lộn rủi ro với đồng tiền.
James J. Ling mất ngày 17/12/2003 ở tuổi 81 với căn bệnh ung thư. Vợ ông mất năm 1991. Hiện tại ông còn một con gái, ba con trai, 13 cháu và 23 chắt.

Bí quyết kinh doanh làm giàu của cô gái 24 tuổi

Khủng hoảng kinh tế năm 2013, bí quyết kinh doanh làm giàu như thế nào để cô gái 24 tuổi có thể kiếm được triệu đô.

Trong thời kỳ kinh tế còn nhiều khó khăn như hiện nay, nhiều người phải cố gắng cung cấp nhu cầu thiết yếu chứ ít ai dám nghĩ tới việc kinh doanh làm giàu.

“Làm việc giúp chúng tôi kinh doanh, làm giàu trong thời khủng hoảng kinh tế, vậy nên làm việc 16 tiếng một ngày là chuyện bình thường”, Jiajia Wang, 24 tuổi, lý giải về sự thành công của người Trung Quốc ở Tây Ban Nha. Cô gái 24 tuổi đã chia sẻ những bí quyết kinh doanh làm giàu trong thời khủng hoảng kinh tế của cô qua chuyện kể từ những ngày đầu đặt chân đến đất Tây Ban Nha. Khủng hoảng kinh tế 2013 bạn nên làm gì??? bạn có thể tham khảo bài viết để có cái nhìn đa chiều về khủng hoảng kinh tế.

“Cả nhà tôi từng phải ăn trứng để tồn tại”, Jiajia Wang nhớ lại thời điểm gia đình cô mới chuyển tới thành phố Barcelona, Tây Ban Nha, hơn 20 năm về trước. Khi đó, cha mẹ cô, những người nhập cư không tiền, không địa vị, không bằng cấp, đã phải làm việc suốt 12 tiếng mỗi ngày tại một nhà hàng gốc Hoa để nuôi sống cả gia đình với 4 miệng ăn.

5 năm sau, cha mẹ cô quyết định mua lại một nhà hàng với số tiền vay mượn từ những người thân quen. Để tiết kiệm chi phí, nhân viên rửa bát không ai khác chính là Wang và em trai cô. Khi màn đêm buông xuống, cả gia đình lại trở về căn nhà chật hẹp, nơi cha mẹ Wang kê đệm ngủ trong buồng tắm và nhường căn phòng còn lại cho hai đứa con.

Hiện tại, trong thời khủng hoảng kinh tế thế giới dẫn tới việc 50% thanh niên Tây Ban Nha phải chịu cảnh thất nghiệp, Wang, 24 tuổi, với tấm bằng nghiên cứu sinh ngành kinh tế ở đại học Harvard trong tay, đã có tới 4công việc. Cô vừa dạy tiếng Trung, vừa làm nhiệm vụ tư vấn cho các nhà đầu tư Trung Quốc ở Tây Ban Nha, trong khi vẫn điều hành một nhà xuất bản và viết tiểu thuyết lãng mạn. Mỗi tháng cô đều gửi 1.000 EUR, khoảng 1.300 USD, về nhà để phụ giúp cha mẹ, những người đã nghỉ hưu từ năm ngoái.


Bí quyết kinh doanh thời khủng hoảng kinh tế

Câu chuyện của gia đình Wang là một minh chứng tuyệt vời cho cách mà 170.000 dân nhập cư Trung Quốc ở Tây Ban Nha đang sử dụng, không chỉ để vượt qua giai đoạn khủng hoảng kinh tế, mà còn nhằm vươn tới một tương lai tốt đẹp. Thành công đó là nhờ vào sức lao động không mệt mỏi, cùng đức tin vào những điều răn của Nho giáo về lòng trung thành với gia đình, giữa lúc thất nghiệp và chính sách cắt giảm ngân sách đang đe dọa tới cuộc sống của người dân Tây Ban Nha. Bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, họ đã chứng minh việc kinh doanh làm giàu trong thời khủng hoảng kinh tế là hoàn toàn khả thi.

“Các gia đình Trung Quốc không bị lệ thuộc quá nhiều vào chính phủ, bởi bản thân mỗi gia đình đã là một nhà nước phúc lợi, một ngân hàng và một xã hội thu nhỏ. Tất cả trong một”, Wang nói.

“Đối với những người Trung Quốc từng phải sống trong một gia đình nghèo khổ”, cô nói thêm, “làm việc 16 tiếng một ngày chẳng có gì đáng kể, và chính điều đó đã khiến chúng tôi đứng vững trong cuộc khủng hoảng kinh tế.

”Bản thân chính phủ Tây Ban Nha dường như đã nhận ra tầm quan trọng của vấn đề nói trên. Bằng chứng là hồi tháng 11 vừa qua, chính phủ nước này đã thông qua một bộ luật, trong đó cho phép cấp giấy phép cư trú cho những công dân nước ngoài đã mua nhà tại Tây Ban Nha với trị giá hơn 160.000 EUR. Theo lời các nhà lập pháp, sự điều chỉnh này hướng tới những nhà đầu tư đến từ Trung Quốc và Nga.

Giữa lúc người Tây Ban Nha đang gặp rắc rối trong việc giữ công việc và nhà cửa của chính mình, thì dân nhập cư Trung Quốc tại hai thành phố Barcelone và Madrid lại lợi dụng sự đổ vỡ của bong bóng bất động sản để kinh doanh, làm giàu trong thời khủng hoảng kinh tế bằng việc xây dựng các doanh nghiệp và mua bán nhà đất.

Theo thống kê của Liên đoàn Lao động Tự do Quốc gia Tây Ban Nha, trong số 8.613 người nước ngoài xin giấy phép mở doanh nghiệp hồi 10 tháng qua, có tới 2.569 người Trung Quốc, chiếm khoảng 30%.

InfoChina Gestión, một công ty bất động sản có trụ sở tại thành phố Madrid, Tây Ban Nha, với đối tượng khách hàng là các nhà đầu tư Trung Quốc, cho biết số lượng những ngôi nhà được bán với giá từ 70.000 tới 100.000 EUR cho người Trung Quốc đã tăng gần gấp đôi năm ngoái, lên tới 813 căn. Mr. House, một doanh nghiệp nhà đất khác cũng được đặt tại Madrid, cho biết mỗi tháng họ bán được ít nhất 10 căn nhà cho các khách hàng Trung Quốc. Phần lớn trong số đều họ trả ít nhất 80% tiền mặt.

Ngoài nguyên tắc làm việc, các mô hình kinh doanh mà dân nhập cư Trung Quốc lựa chọn cũng phần nào lý giải nguyên nhân thành công của họ. Trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, các khu chợ, tiệm hớt tóc và siêu thị giá rẻ của người Trung Quốc đã trở thành điểm đến hấp dẫn cho người tiêu dùng Tây Ban Nha.

“Nếu không có những cửa hàng giá rẻ của người Trung Quốc, việc chi tiêu tiết kiệm sẽ gần như không tưởng”, Ester Maduerga, 30 tuổi, nhân viên bán hàng, nói khi đang ngắm những chiếc túi xách và thắt lung da tại One Hundred and More, một khu chợ của người Hoa.

Xi Li He, 26 tuổi, quản lý và thủ quỹ của One Hundred and More, cho biết việc kinh doanh đang phát triển rất tốt, một phần nhờ việc hạ giá các nhu yếu phẩm giá rẻ có xuất xứ Trung Quốc.

Trước khi khủng hoảng kinh tế hồi năm 2008, làn sóng đầu tư của người Trung Quốc vào Tây Ban Nha gần như không có. Vậy mà chỉ sau ba năm, con số này đã đạt tới 70 tỷ EUR, theo số liệu của ICEX, một cơ quan đầu tư của chính phủ Tây Ban Nha.

Theo Ivana Casaburi, một giáo sư về tiếp thị quốc tế tại trường kinh doanh Esade, Barcelona, lý do Tây Ban Nha có thể thu hút các nhà đầu từ Trung Quốc là vì vị trí cửa ngõ xâm nhập Liên minh châu Âu, khối thương mại lớn nhất Thế giới, của nước này.

Isla Ramos Chaves, giám đốc điều Lenovo, công ty sản xuất máy vi tính của Trung Quốc, cho rằng dù bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi cuộc khủng khoảng kinh tế, Tây Ban Nha, nền kinh tế lớn thứ 4 trong khối euro, vẫn là thị trường mà các công ty của Trung Quốc rất háo hức khai thác. Bà cũng nói thêm rằng, việc các công ty đa quốc gia Trung Quốc có thể tạo ảnh hưởng trên đất Tây Ban Nha, một phần là nhờ sự hỗ trợ của thị trường nội địa khổng lồ tại quê nhà.

Các giám đốc điều hành của Haier, một công ty sản xuất thiết bị Trung Quốc cho rằng thay vì đẩy lùi Haier, những cơ hội kinh doanh làm giàu mới trong thời khủng hoảng kinh tế đã đến với doanh nghiệp của họ. Lần đầu tiên, người Tây Ban Nha sẵn sàng chuyển sang sử dụng những chiếc máy điều hòa và máy giặt với mức giá cạnh tranh, dù thương hiệu không mấy nổi tiếng.

“Tôi không nghĩ chúng tôi sẽ thành công đến thế nếu thị trường vẫn tiếp tục ổn định và trên đà phát triển”, Santiago Belenguer, tổng giám đốc điều hành của Haier Tây Ban Nha, nói.

Khác với Hy Lạp và nhiều quốc gia châu Âu khác, sự thành công của dân nhập cư Trung Quốc ở Tây Ban Nha không hề tạo ra làn sóng bài Hoa dữ dội. Theo các chuyên gia, thái độ tích cực này có được là bởi sau chế độ tộc tài của quốc trưởng Francisco Franco, Tây Ban Nha đã trở thành một đất nước của những người nhập cư.

Làm giàu từ mô hình chăn nuôi kết hợp

Năm 1980, sau khi xuất ngũ, ông Lương Minh Đông, thôn Đồng Lần, xã Cường Thịnh (Trấn Yên) lập gia đình và được bố mẹ chia cho mảnh đất ở riêng tại xã Cường Thịnh. Đã xoay đủ nghề nhưng cuộc sống gia đình ông Đông vẫn rất khó khăn, vất vả và rồi ông quyết định làm giàu từ mô hình chăn nuôi kết hợp.



Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng ông quyết định sử dụng số vốn ít ỏi để làm ăn. Ban đầu chăn nuôi vài con lợn thịt, sau vài năm, đàn lợn của gia đình ông dần dần tăng thêm.

Năm 2009, do thiếu kinh nghiệm lại chỉ chú trọng nuôi dưỡng mà chưa quan tâm nhiều đến chăm sóc, phòng trừ dịch bệnh, nên đàn lợn mắc bệnh tai xanh, chết cả đàn gần 60 con, tổng thiệt hại hơn 70 triệu đồng. Không nản chí, ông tìm hiểu kỹ thuật chăn nuôi lợn qua sách báo, tạp chí, qua các lớp tập huấn do Trạm Khuyến nông huyện Trấn Yên tổ chức; học hỏi thêm kinh nghiệm từ những hộ chăn nuôi trong và ngoài xã để quyết tâm đầu tư khôi phục lại đàn lợn.

Năm 2010, để chủ động con giống nuôi thịt, ông đầu tư chăn nuôi thêm 6 lợn nái sinh sản. Từ đó đến nay, thường mỗi nái đẻ được 2 lứa/năm, bình quân 10 con/lứa.

Sự chuyển đổi đó không những giúp gia đình ông chủ động được con giống mà còn cung cấp giống cho nhân dân quanh vùng. Tính riêng năm 2012, gia đình ông xuất bán khoảng 100 con lợn giống, tương đương 1.200kg giống, giá 80.000 đồng/kg, thu gần 100 triệu đồng; xuất chuồng 50 con lợn thịt, tương đương 3,5 tấn lợn thịt, giá bán bình quân 35.000 đồng/kg, thu hơn 100 triệu đồng.

Trừ mọi khoản chi phí, chăn nuôi lợn đã cho ông thu lãi từ 70 - 80 triệu đồng. Đồng thời, ông đầu tư xây hệ thống hầm biogas hạn chế sự ô nhiễm môi trường xung quanh, sử dụng khí biogas làm chất đốt phục vụ chăn nuôi và sinh hoạt gia đình, mỗi năm tiết kiệm vài triệu đồng mua chất đốt. Hiện tại, gia đình duy trì nuôi 6 con lợn nái sinh sản và gần 20 con lợn thịt.

Chăn nuôi có lãi, ông sử dụng một phần lãi đầu tư cải tạo 1 mẫu ruộng chằm thành ao và tận dụng chất thải chăn nuôi để nuôi cá trắm, chép, trôi, mè, rô phi đơn tính… Mỗi năm, ao cá cho thu 2 lần, khoảng 1 tấn cá/năm, giá bán trung bình 55.000 đồng/kg, trừ mọi chi phí lãi hơn 30 triệu đồng. Gia đình ông Đông còn nuôi và cung cấp chim bồ câu giống. Với giá 150.000 đồng một đôi chim non, 300.000 đồng một đôi chim bố mẹ, 200.000 đồng một đôi chim giống, nuôi chim đã mang lại một nguồn thu không nhỏ.

Đặc biệt, chim bồ câu được nuôi hoàn toàn bằng thóc lúa, ngô nên người tiêu dùng rất ưa chuộng. Chỉ tính riêng năm 2012, gia đình ông bán hơn 200 đôi chim, thu gần 50 triệu đồng. Tận dụng thức ăn thừa của chim bồ câu, ông nuôi thêm gà, vịt vừa cải thiện bữa ăn gia đình vừa tăng thu nhập gần 10 triệu mỗi năm. Trên diện tích rừng được giao, ông trồng 2ha keo tai tượng và quế. Không chỉ phát triển kinh tế giỏi, ông sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sản xuất cho mọi người trong thôn cùng vươn lên làm giàu.

Thành công từ mô hình chăn nuôi kết hợp của hộ gia đình ông Lương Minh Đông cho thấy tính hiệu quả, vừa phù hợp với điều kiện sản xuất của các hộ gia đình vừa tận dụng được nguồn thức ăn dư thừa, sử dụng hiệu quả nguồn lao động nông nhàn ở địa phương.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Những vụ "mất tích" đầy bí ẩn của đại gia nhà đất

Cuối tháng 7/2013, Chủ đầu tư dự án Tricon Tower là công ty Cổ phần đầu tư Minh Việt bất ngờ mất tích, hàng trăm khách hàng mua căn hộ tại dự án này như ngồi trên đống lửa vì nguy cơ mất trắng hàng trăm tỷ đồng.

Theo phản ánh của những khách hàng mấy ngày nay, theo lời hứa của ông Tổng Giám đốc Edward Chi, họ đến trụ sở công ty để đòi tiền đã mua dự án. Tuy nhiên, trụ sở công ty này vắng hoe, gần như không còn ai, chỉ có duy nhất một cô nhân viên làm việc. Một số hộ dân ở khu vực xung quanh cũng cho biết, cả tháng nay không thấy công ty hoạt động gì cả, đồ đạc đã được chuyển đi nơi khác.

Theo nguyên tắc nội dung ký kết, Công ty Minh Việt sẽ phải giao nhà cho khách hàng vào ngày 31/12/2011, muộn nhất là ngày 30/6/2012. Tuy nhiên đến nay, dự án này mới hoàn thiện phần móng và xây thô tầng 2, hiện đã đắp chiếu" từ nhiều tháng qua.

Hồi tháng 5, 6/2013, hàng trăm khách hàng mua căn hộ dự án 409 Lĩnh Nam và Hesco Văn Quán cũng bị một phen "hú hồn" bởi họ không thể liên lạc được với ông Nguyễn Hoàng Long, Chủ tịch Công ty cổ phần tập đoàn Vina Megastar cả qua điện thoại di động hoặc tại trụ sở của tập đoàn này.

{keywords}
Sau đó ít ngày, PC46 Công an TP.HCM cho biết ông Nguyễn Hoàng Long, Chủ tịch tập đoàn Vina Megastar đã bị bắt tạm giam từ ngày 17/5, thời gian tạm giam là 4 tháng để điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của SeABank với giá trị 29,5 tỷ đồng.

Đầu năm 2013, chủ dự án Labonita cũng đã âm thầm chuyển trụ sở khiến khách hàng không liên lạc được. Trước đó, chủ dự án là Công ty TNHH BĐS Nam Thị đã đồng ý thanh lý hợp đồng với khách hàng do dự án chậm tiến độ. Tuy nhiên, công ty này chây ỳ không trả lại tiền cho khách. Khi khách hàng tìm đến thì Công ty TNHH Nam Thị đã âm thầm chuyển địa điểm mà không thông báo cho khách hàng.

Trong tháng 9/2012, vụ chủ đầu tư Dự án giãn dân phố cổ ôm 200 tỷ "mất tích" cũng đã khiến dư luận đặc biệt quan tâm. Trước đó, đã có nhiều khách hàng tố cáo lãnh đạo công ty cổ phần vật liệu xây dựng - xuất nhập khẩu Hồng Hà có hành vi chiếm đoạt tài sản thông qua việc góp vốn vào dự án nhà ở phục vụ việc giãn dân phố cổ thuộc Q.Hoàn Kiếm, TP.Hà Nội.

Sau một thời gian lẩn trốn, sáng 26/9, Công an TP.Hà Nội cho biết đã bắt được Trần Ứng Thanh, Tổng giám đốc Công ty cổ phần vật liệu xây dựng - xuất nhập khẩu Hồng Hà khi đang trốn tại TP.HCM.

Tháng 8/2012, thị trường BĐS cũng được một phen "rúng động" khi Chủ dự án Hanoi Time Tower đột nhiên mất tích. Nguyên nhân là do tiến độ triển khai chậm, nên giao dịch tại Dự án Căn hộ Hanoi Time Tower (Văn Phú, Hà Đông, Hà Nội) hầu như đóng băng, khách hàng muốn rút vốn nhưng chủ đầu tư đã cố tình tránh mặt.

Trước đó, nhiều khách hàng đặt mua căn hộ tại Dự án này đã rao bán và chấp nhận mất khoản tiền "chênh" hàng trăm triệu đồng, mà trước đó họ phải trả cho Sàn giao dịch bất động sản (BĐS) C tại Mỹ Đình, nhưng không thể tháo lui được. Ngày 15/8/2012, nhiều khách hàng đến trụ sở Công ty với mong muốn gặp lãnh đạo PVCR để tìm câu trả lời về tiến độ xây dựng dự án, nhưng lãnh đạo PVCR đã tránh mặt.

Hồi cuối năm 2011, Chủ dự án công viên phần mềm cũng đột nhiên mất tích. Sau nhiều lần liên hệ không thành, cơ quan chức năng mới phát hiện Công ty TNHH TA Associates VN không còn hoạt động tại trụ sở đăng ký mà cũng không liên lạc gì về việc tiếp tục thực hiện dự án.

Được biết, Dự án Công viên phần mềm Thủ Thiêm (15,9 ha) ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm (quận 2) có vốn đầu tư 1,2 tỉ USD, được UBND TP.HCM cấp giấy chứng nhận đầu tư ngày 11-6-2008. Dự án do Công ty TNHH TA Associates VN đầu tư. Đây là liên doanh giữa Công ty CP Công nghệ viễn thông Sài Gòn (góp 20% vốn) và Công ty TA Associates International, Pte. Ltd - Singapore (chiếm 80% vốn).

Bỏ phố lên rừng nuôi gà ngàn đô!

Gà chín cựa tưởng chỉ có trong truyền thuyết Sơn Tinh - Thuỷ Tinh. Ít ai ngờ, nó là giống có thật ngoài đời. Càng bất ngờ hơn, một chàng trai 29 tuổi, lặn lội từ TP.HCM ra cội nguồn giống gà này ở tận nơi đất tổ, rước về phương Nam và đã nhân giống thành công.

Đổi rượu lấy gà quý

Từ cây số 67 (huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai), len lỏi qua hàng chục cây số đường đất đỏ, đi dưới những rừng cao su xanh mướt mút tầm mắt, cua quẹo qua hàng chục ngả rẽ, chúng tôi mới vào đến trang trại của anh Nghiêm Gia Dũng, ấp 2, xã Bàu Cạn (Long Thành).

Nghĩ trong đầu sẽ gặp một "lão nông tri điền", thật bất ngờ khi đón chúng tôi lại là chàng thanh niên 29 tuổi, đi giày thể thao, quần jean áo pull sành điệu, sinh ra lớn lên từ bé ở TP.HCM. Cách đây bốn năm, đang là nhân viên tín dụng ngân hàng Sacombank, chi nhánh Chợ Lớn (quận 5) với mức lương 8 triệu đồng/tháng, Dũng bỏ ngang về Long Thành thuê 10ha đất làm trang trại. "Ai cũng nói tui khùng, nhưng tui mặc kệ. Tui quan niệm, làm tín dụng không "ăn" thì không giàu, mà "ăn" thì sợ hậu quả về sau. Chi bằng bỏ phố lên rừng, tự làm kiếm sống, chẳng phụ thuộc ai mà thoả chí đam mê của mình", Dũng tâm sự.

Gom góp được ít vốn để dành trong ba năm đi làm, cộng thêm vay mượn cha mẹ, bạn bè... Dũng đem 1 tỉ đồng "quăng" vào trang trại. Dũng cho đào ao nuôi cá lăng, nuôi công Ấn Độ, nuôi trĩ... bán để lấy ngắn nuôi dài. Nhưng niềm đam mê quyết tâm tìm cho ra giống gà chín cựa, đem về đất phương Nam nuôi dưỡng cứ luôn lởn vởn trong đầu. Dò hỏi, anh tìm được người bán cho cặp gà chín cựa với giá 20 triệu đồng. Về nuôi một thời gian, anh mới phát hiện đó chỉ là... gà lai.

Nghiêm Gia Dũng với một chú gà giống.
"Không vào hang sao bắt được cọp", Dũng lục tung sách vở, tài liệu, internet... và phát hiện ra giống gà chín cựa quý hiếm có nguồn gốc ở bản Cỏi, xã Xuân Sơn, Tân Sơn (Phú Thọ). Anh lập tức đi máy bay ra Hà Nội, thuê xe tìm đến tận bản Cỏi. Lân la hàng tháng trời tại đây nhưng chỉ tìm được giống có bảy, tám cựa. Duy nhất nhà ông trưởng bản có cặp gà chín cựa màu trắng, là giống cực kỳ quý hiếm, nhưng năn nỉ hàng tháng trời ông vẫn không chịu bán.

Biết ông thích rượu, Dũng mua vé bay về lại TP.HCM, tuyển 300 lít rượu đế Gò Đen chính hiệu, đem ra biếu ông. Lúc này, thấy tấm chân tình của chàng trai đất phương Nam, ông trưởng bản tặng Dũng cặp gà giống và chỉ dẫn cặn kẽ cách chăm sóc. "Mừng hết lớn, tui mua vé máy bay cho người và... gà bay vào TP.HCM ngay lập tức. Bởi tui sợ đi tàu xe lâu, gà mệt lăn ra chết thì bao công sức "thuyết khách" lâu nay của mình trở thành công cốc", Dũng lý giải cho sự "chơi sang".

Kiếm sống từ đất hoang

Thời điểm đó là đầu năm 2013. Về tới nơi, Dũng cho xây chuồng trại, mua máy ấp trứng... về cùng ăn ngủ với gà. Chuyện thức đến 3, 4 giờ sáng để canh trứng gà nở, với Dũng, giờ đã thành chuyện vặt. Trời không phụ lòng người, nửa năm qua, Dũng nhân giống thành công và đã xuất chuồng 30-40 cặp gà giống, giá 3 triệu đồng/cặp. Cộng thêm doanh thu từ gà Đông Tảo, cá lăng, đu đủ... giờ thu nhập ổn định của Dũng được 30 triệu đồng/tháng, hơn làm ngân hàng.

"Thường tui cũng chỉ tạo ra được giống gà bảy, tám cựa. Duy nhất có một con trống chín cựa, giờ tui giữ như vật gia bảo, dù đã có người trả giá 1.000 USD, nhưng tui vẫn cương quyết không bán", Dũng khoe.

Giống gà nhiều cựa đang được nuôi tại trang trại của Dũng.

Gà chín cựa, từ khi nở ra đã có thể nhận thấy rõ ở khuỷu chân mỗi bên có ba cựa, về sau gà trưởng thành đặc biệt có một số con mọc thêm mỗi bên chân một cựa hoặc có chân mọc đến hai cựa. Gà chín cựa có thân hình mảnh dẻ, bình thường hay chạy lên đồi nứa, nương rẫy đào giun, bắt dế, thỉnh thoảng mới nhận được nắm ngô, nắm gạo của chủ nuôi. Được bốn đến năm tháng tuổi, gà trống nặng chừng tám - chín lạng, bắt đầu trổ mã, tập gáy. Gà mái nặng chừng bảy-tám lạng thì đã đòi nhảy ổ và có thể thịt được. Khi trưởng thành, gà có thể nặng hơn 3kg.

Gà chín cựa có mắt sáng quắc, không hoảng ngay cả khi bị giữ chặt. Mào đỏ tươi như máu, đuôi cong vút tựa cầu vồng và rất mảnh. Riêng cặp chân thì to, chắc và mọc đều ba cựa mỗi bên. Mỗi cựa dài, ngắn khác nhau, mọc nối theo hàng. Đặc biệt, cựa trên cùng hoàn toàn chỉ là sừng, cong vút như lưỡi câu. Gà chín cựa rất khoẻ, đặc biệt là đôi chân của chúng rất linh hoạt, muốn bắt một con gà chín cựa cũng không phải chuyện dễ, nếu như không nhốt trong chuồng mà muốn bắt chỉ có cách quăng lưới hoặc dùng nỏ ngắm bắn.

Tạm thành công với giống gà chín cựa, bây giờ Dũng lại có thêm niềm đam mê với giống cây tỉ phú. Anh kể, nhờ bạn bè giới thiệu, anh qua tận Thái Lan mua giống về trồng. Từ 10ha đất hoang hoá thuê của người bác, Dũng nai lưng phát hoang, cho trồng hàng ngàn cây tỉ phú. "Tui tính rồi, sau năm năm nữa sẽ thu hoạch, mỗi cây tỉ phú cho trung bình một khối gỗ, bán giá 5 triệu đồng/m3. Lúc đó, chắc tui thành tỉ phú thiệt", Dũng cười tít mắt.

Kế hoạch của Dũng là đầu năm 2014 sẽ làm thêm du lịch sinh thái để giới thiệu món gà chín cựa cho nhiều người cùng biết. "Nếu ai có nhu cầu muốn tìm hiểu, nuôi dưỡng giống gà quý này, tui sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm. Tui chỉ muốn chứng minh một điều là giống gà chín cựa không chỉ có trong truyền thuyết thách cưới của vua Hùng, mà có thực ngoài đời và phương Bắc nuôi được thì phương Nam cũng nuôi được", Dũng hồ hởi.

Có lẽ, sẽ không lâu nữa, những gia đình có con gái ở Long Thành, sẽ rất tự hào khi lễ vật của đàng trai đem đến không phải là bạc vàng châu báu, mà là một cặp gà chín cựa, giống gà tưởng rằng chỉ có trong truyền thuyết.

Gà đủ chín cựa giá 5.000 USD

Từ xưa đến nay, số gà có đủ chín cựa chỉ đếm được trên đầu ngón tay và nhà nào sở hữu gà chín cựa, thì chẳng khác nào có được con gà bằng vàng ròng. Với gà đủ chín cựa, gia chủ có thể phát giá thoải mái, đại gia nào có thú sưu tầm của lạ, sẽ sẵn sàng mua với bất kể giá nào.

Họ đặt cả chục triệu đồng cốt để tìm được một con gà đủ chín cựa. Có lẽ, đến cả trăm triệu đồng cho một con gà người ta cũng sẵn sàng mua. Thực tế, đã có đại gia cây cảnh ở Việt Trì chi 100 triệu đồng (5.000 USD) để có được một chú gà đủ chín cựa từ tay một con buôn.